Giá như ngày đó tôi biết nghe lời bố mẹ, đừng đi chơi đêm, tụ bạ với bạn bè mà học lấy một nghề để sau này tự lập thì chắc chắn đã không có ngày hôm nay, phải sống trong này như bây giờ, kẻ vò đầu khổ sở tỏ ra ân hận ấy là phạm nhân Vũ Hữu Quyết, sinh năm 1996, ở Ba Vì, Hà Nội. Quyết đang cải tạo bản án 18 năm tù về tội giết người. Nam phạm nhân này đang cải tạo ở đội chăn nuôi.Dáng nhỏ nhắn nhưng ăn nói lưu loát nên vừa bước chân vào phòng, còn chưa ngồi xuống ghế, Quyết đã mau mắn tội của em xử quá nặng. Hỏi anh ta nếu đổi đi tù với một mạng người thì cái nào hơn, Quyết im lặng.Quyết sinh ra trong một gia đình có bố mẹ làm công nhân. Tuy nhiên do mải chơi nên sau khi không thi đỗ vào THPT, Quyết ở nhà. Bố mẹ khuyên nên theo học tại trung tâm giáo dục thường xuyên của huyện để có kiến thức, sau này đi học lấy một cái nghề lập nghiệp nhưng Quyết không chịu. Hỏi vì sao lại không đi học, Quyết bảo thực ra ngày đầu cũng có đi học nhưng sau đó thấy không khí học tẻ nhạt, nhiều bạn nếu không trốn tiết học thì coi việc đến trường là để trưng diện, giao lưu đàn đúm nên Quyết nghỉ. Chưa đủ tuổi đi làm, Quyết ở nhà chơi và quán điện tử là nơi anh ta thường xuyên lui tới để giết thời gian.Em cũng mấy lần vào phố tìm việc làm nhưng chẳng việc nào phù hợp cả. Không học thức như em chỉ có làm chân trông xe, chạy bàn tại các quán ăn mà những công việc đó thì em không muốn, Quyết tâm sự. Nam thanh niên này thừa nhận không phải vì lười làm mà vì sợ chạm mặt người quen, nhất là các bạn từng học phổ thông, giờ đang học ở các trường Đại học.Theo lời Quyết kể thì không phải ngày nào anh ta cũng đi chơi mà chỉ khi nào trong túi có tiền mới dám ra quán. Những khi không có tiền, Quyết nằm dài ở nhà xem tivi. Đôi lúc chăm lên, Quyết cũng đỡ đần bố mẹ những việc lặt vặt trong gia đình để em gái chuyên tâm học hành. Quyết bảo nhiều lúc nhìn em gái say sưa học bài, anh ta cũng chạnh lòng và thầm thấy tiếc cho bản thân mình.Hỏi về tội lỗi của mình, Quyết bảo đó là một tai nạn duyên số không thể tránh khỏi. Tôi đi chơi điện tử, thấy có đám đánh nhau thì ghé vào. Mục đích là để xem thôi nhưng khi biết đối phương là người xã khác đánh nhau với thanh niên xã mình thì tôi cũng nhảy vào cuộc, Quyết kể.Hỏi Quyết đã làm gì khi đó, nam thanh niên này xòe đôi bàn tay nhỏ nhắn tôi nhặt gạch ném họ.Hậu quả của vụ xô sát ấy là một người thiệt mạng còn Quyết và những người tham gia chịu mức án từ 11 năm đến chung thân trong đó Quyết bị 18 năm tù. Tuy nhiên, để có mức án này, Quyết đã phải sống hai năm trong trại tạm giam để cơ quan chức năng tiến hành điều tra, xem xét. Sau 2 năm tạm giam và qua 2 phiên tòa sơ thẩm và phúc thẩm, với mức án không thay đổi, Quyết về trại giam Thanh Phong cải tạo.Nhắc đến tội lỗi của mình, Quyết tỏ ra ân hận. Anh ta bảo giá như tối hôm đó không đi chơi thì đã không ra nông nỗi này. Rồi Quyết lại bảo rằng không có ý định giết người mà chỉ là đánh hôi, là tham gia cho vui thôi chứ đâu biết lại gây hậu quả nghiêm trọng. Tối đó về nhà ngủ, em không có cảm giác bất an hay lo lắng gì cả. Sáng hôm sau còn đi chơi bình thường cho đến trưa thì thấy mấy chú công an xuất hiện. Em tưởng họ vào nhà mình làm gì chứ đâu ngờ để bắt em, Quyết nhớ lại.Theo lời anh ta thì trong thời gian gần 2 năm tạm giam, Quyết đã rất hoang mang, lo lắng. Nhất là khi biết trong nhóm thanh niên bị đánh có một người chết thì Quyết tỏ ra ân hận. Quyết bảo dù chưa một lần nhìn thấy nạn nhân, cũng chưa từng nói chuyện nhưng chắc chắn là người đó cũng tầm tuổi Quyết. Và mỗi lần nhận được quà của cha mẹ gửi vào, đọc thư mẹ viết với những lời nhắn nhủ, động viên, Quyết lại chạnh lòng nghĩ đến người xấu số, giờ này chắc chắn bố mẹ người đó rất đau khổ. Ngày bị bắt em vừa bước qua tuổi 18, đang định qua tết sẽ xin đi học, Quyết kể. Theo lời anh ta thì trong khoảng mấy năm ở nhà, có đôi lần Quyết cảm thấy chơi mãi cũng chán nên quyết định đi xin việc. Bố mẹ bảo nghĩ xem nên học lấy một nghề để sau này cuộc sống ổn định hơn. Quyết nói dự định của mình muốn đi học lái xe và được cả nhà đồng ý. Tuy nhiên, vì còn nấn ná chuyện giao du với bạn bè nên Quyết xin bố mẹ để qua tết sẽ nộp hồ sơ đi học. Ai ngờ cái đêm đi chơi cách đây 5 năm, đúng vào dịp trung thu ấy đã đưa cuộc đời Quyết rẽ sang một hướng khác.Cải tạo ở đội chăn nuôi, công việc của Quyết là chăm sóc đàn lợn khoảng 30 con của phân trại. Ngày nào cũng vậy, sau khi cùng các phạm nhân trong đội ra nơi sản xuất, Quyết vệ sinh chuồng trại, dùng vòi nước tắm cho đàn lợn rồi quay về nấu cám lợn. Khi có người mang rau đến, Quyết thái nhỏ sau đó trộn đều vào cám rồi bưng ra đổ cho lợn ăn. Đợi khi lợn ăn xong nằm nghỉ, Quyết thu dọn rồi ném cho chúng một ít rau xanh rồi về lán nghỉ. Công việc buổi chiều cũng diễn ra như buổi sáng. Quyết bảo ngày đầu nhìn đàn lợn cũng thấy nản nhưng

source: https://dahek.net

Xem thêm bài viết về Giáo Dục: https://dahek.net/category/giao-duc

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *