tổ ấm trong đô thị bắc bộ hồ hết hiểu rằng các bạn nam nhi thứ cha nhà họ Hoắc có tiếng là một mình chàng ưu tú, nhã nhặn, tính năng hot hơn bạn, rồng giữa vạn nhà bạn.

Giới thiệu truyện cố chấp ngọt

Tác giả: Triệu Thập Dư
Thể loại: ngôn tình sủng

Trích đoạn truyện cố chấp ngọt

Vào đêm Nam Từ quăng quật trốn sẽ khiến tất khắp cơ thể giúp Việc trong ngôi nhà chạy đi tìm, lại kinh hễ kể cả người trong gia đình bọn họ Nam.

thậm chí Nam lão da tử cũng phải choàng áo xuống buồng khách ngồi.

Lúc Nam Từ không được tậu thấy, thì hậu phi ck nhà chúng ta Nam gần như rất gấp gáp.

Nam lão da tử chống cây quải trượng gỗ tử lũ, hai mắt chú ý đến lại, quanh thân đều toát ra khí nắm cao niên bề bên trên, so mang hai gia đình kia, thì ông trầm ổn hơn nhiều.

“Rốt cuộc vẫn xảy ra chuyện gì?” Nam lão da tử hỏi, “Đang yên vẫn lành sao con bé nhỏ lại vứt trốn?”

tía Nam liếc mẹ Nam một ít, chung cuộc chưa nói ra, lưu lại một con phố sống: “Chắc nhỏ gầy nhớ căn nhà, dù sao vừa new tới nhà họ Nam, phần nhiều thứ còn cực kỳ đẹp mắt, phải chổ chính giữa tình cũng không ổn định.”

Nam lão da từ chậm rãi mở mắt, ánh nhìn chưa đục ngầu như đầy đủ ông lão cộng tuổi, ngược lại còn sắc bén hơn cả tía Nam.

“Con nhỏ bước này cũng sẽ được hai tuần rồi cơ mà vai trung phong tình đã còn bất ổn? Bé nghĩ bố sẽ tin sao?”

bố Nam nghe thấy trọng nói của bố mình có chút nghiêm nhặt, cần rối rít lắc đầu: “Dạ không, chỉ là…”

Nam lão da tử nâng cây gậy trong tay lên, chỉ về phía người mẹ Nam, nói: “Đến bé nói.”

người mẹ Nam ngày thường chưa sợ trời chưa sợ đất, dẫu vậy rất sợ cha ck, thấy ông chỉ về phía người trong gia đình, chớp nhoáng Hợp đồng hôn nhân 100 ngày bao gồm chút găng.

“Ba, cũng không có gì, chỉ là…”

hiện thời, lão quản gia hùng hùng hổ hổ chạy vào.

“Tìm được rồi! Tậu được nhị tiểu thư rồi!”

Lúc Nam Từ được đưa trở về trông cực kỳ chật vật, hai mắt bị cat những vết bụi cất cánh vào mắt đỏ lên, bây giờ trông rất đáng thương.

trên váy cũng bám đầy đất mèo, khuỷu tay cũng như đầu gối cũng trở nên trầy xước, lúc ra ngoài thì trông mạnh mẽ tươm tất, bây giờ lại trông tất tàn tạ.

nhưng mà chướng mắt nhất chính là trong tay cô còn cụ chiếc túi xách với từ quê lên.

lúc đầu bà bầu Nam muốn ném chiếc túi đi, dẫu vậy cô nhất quyết ao ước lưu lại, giờ phút này lại thấy buộc phải bà mẹ Nam cực kì nổi giận.

“Con cố túi xách mong đi đâu?” rút cuộc người mẹ Nam bắt buộc duy trì được vẻ cao cấp thông thường nữa, giọng điệu lúc nói tất cả chút khó.

Nam Từ cúi đầu, nhìn chằm chặp sàn ngôi nhà chưa chat chit.

bà mẹ Nam thấy được cỗ dạng kháng đối của cô, cơn tức giận càng tăng lên, chuẩn bị mở miệng khuyên bảo cô một màn, lại bị Nam lão da tử chặn lại.

So mang bố Nam cũng như bà bầu Nam, thì Nam Từ và Nam lão bàn giao tử không tiếp xúc cụm, chỉ gặp mặt nhau mấy lần, những lần gặp gỡ ông đều đóng vai một ông già ôn hòa hiền lành trong căn nhà.

ngay hiện tại ông không khác gì như ngày thường, cười cợt sở hữu Nam Từ.

“Tiểu Từ gồm chuyện gì sao? Buổi tối khuya khoắt cầm này lại muốn vứt đi?”

Nam Từ nghe thấy, lẳng lặng ngẩng đầu quan sát Nam lão gia tử chút ít, thật chậm sau lại cúi đầu, nói: “Con không bao gồm bỏ đi, nhỏ chỉ mong sao đi vứt hành lý.”

mẹ Nam kèm theo chưa tin, vừa ý muốn mở miệng bình chọn, thì đã bị Nam lão gia tử nói trước.

“Hành lý có làm sao đâu nhưng mà bé lại vứt đi?”

Nam Từ trả lời: “Những đồ này quá rách nát, Ngô Từ có thể lưu giữ, tuy nhiên Nam Từ thì chưa.”

câu trả lời này đương nhiên khiến Nam lão da tử rất bằng lòng, ánh mắt của ông dành đến Nam Từ cũng biến hóa một ít.

“Lần sau mấy chuyện này chỉ cần có giao thành viên gia đình giúp vấn đề trong nhà có tác dụng là được rồi, con nhớ kỹ, hiện thời bé vẫn là nhị tiểu thư nhà chúng ta Nam rồi, ước ao đồ vật gi làm cho vật gì đều có thể nói thẳng, không ai trách cứ bé hết.” Nói mang lại đây, Nam lão gia tử lại mỉm cười cười, “Còn nữa, lần sau không đủ bật dậy khỏi nhà lúc nửa đêm nữa. Hiên giờ biết con đi chưa được xa, bởi thế new nói thành viên trong căn nhà đi sắm, mặc dầu thay lực nhà chúng ta Nam tất cả chúng ta chắc rằng không bằng các gia tộc khác trong đô thị này, nhưng chí ít mong mua mọi người thì kiên cố mua được.”

ẩn dưới gần như lời nói này gọi là lời cảnh cáo.

Nam Từ chỉ cảm nhận lòng bàn tay đầy những giọt mồ hôi lạnh, nhưng mà những thiết kế chỉ hình như ngoan ngoãn đồng ý.

“Lên lầu đi ngủ.” Nam lão gia tử nói.

Nam Từ quay chúng ta lên lầu về phòng, sau khi đóng cửa phòng bắt đầu cảm giác body toàn thân mới được buông lỏng.

Cô coi cũng như tất cả ngốc thì cũng có thể nhìn ra được.

Nam lão gia tử nhìn qua thì dường như hầu như các cụ ông cụ bà đều đều, hiền lành vô hại, dẫu vậy ông thật ra new là mọi người cố kỉnh lái nhà họ Nam này.

nhưng mà mới vừa rồi, cho dù trong câu nói chẳng những rõ tuy vậy cũng từng đủ cảnh cáo cô.

cố nhiên bây giờ bọn họ cũng lưỡng lự cô sẽ nghĩ gì.

Nếu cũng như bị phát hiện cô sẽ biết nhằm mục đích ở trong phòng chúng ta Nam, thì sau này cô hết đường chạy trốn.

Cô chưa ước ao tương lai bị giam ở ngôi nhà họ Nam, càng chưa ước ao gả cho nhà chúng ta Hoắc.

bởi thế, giờ đây cô nhất định phải tạo nên một biểu trưng giả trước mặt ngôi nhà bọn họ Nam, để mang lại bọn họ cảm thấy cô chuộng sở hữu đời sống hiện tại, chưa nỡ từ bỏ.

mà lại ban đầu là bắt buộc hủy vứt quá khứ của mình.

~

Vừa rạng sáng ngày thứ hai, bà mẹ Nam sẽ nói thành viên gia đình giúp câu hỏi lên gõ cửa buồng Nam Từ, bảo cô rửa mặt nắm đồ, nói là ước ao dẫn cô ra quanh đó dạo phố.

Lúc ngồi vào trong xe, Nam Từ bắt gặp bao gồm cả Nam Châu.

Cô giả bộ kính cẩn, gật đầu đồng ý sở hữu Nam Châu, rụt rè chào: “Chị hai.”

Nam Châu không tất cả một ít phản ứng, chỉ với một dáng vẻ khinh miệt cô, lườm cô một chút, sau ấy quay đầu quan sát ra xung quanh cửa sổ.

Từ đầu cuối cùng bà mẹ Nam chỉ chuyện trò phiếm sở hữu Nam Châu, coi Nam Từ cũng như mọi người vô hình, đến xúc tiến cũng cố định theo liền kề Nam Châu, quần áo thì Nam Châu chọn trước, sau đấy chỉ tùy tiện cài hai cỗ mang lại Nam Từ.

đến giữa trưa, Nam Châu và mẹ Nam còn chưa có ý định ngừng lại.

Hai chân Nam Từ đang mỏi rã rời, khuân mặt cũng với theo chút cảm cúm.

Nam Châu trông thấy, lần ban đầu mở miệng hỏi cô: “Mệt sao?”

Nam Từ gật chấp nhận, biểu lộ có chút xấu hổ.

Chỉ thấy Nam Châu vớt ra một card phòng từ trong túi xách ra, chuyển mang lại cô.

“Đây là thẻ phòng tổng thống ở khách sạn đối diện, sẽ là buồng của chị ý, em giống như qua đấy ngủ một giấc, chị em sở hữu chị sắm sửa xong đang qua đón em.”

Nói xong, cũng không cho Nam Từ cơ hội để cự tuyệt, call tài xế chuyển Nam Từ qua mặt khách sạn.

Nam Từ chần chờ có tác dụng sao, thuở đầu cô dự định chọn cơ hội để bóc ra, mà lại Nam Châu nào gồm để cô có tác dụng tự động.

Nam Châu sẽ công bố, cô dám không nghe sao!

Trước kia cô còn nghĩ Nam Châu là chị ruột của mình.

bây giờ cô đang biết thân phận của bản thân mình, Nam Châu không xé xác cô sẽ là tốt rồi, còn tự người gửi thẻ buồng mang đến cô nghỉ ngơi sao?

Hoặc có lẽ là đầm rồng hang hổ.

>> Coi thêm thể loại Truyện ngôn tình h

giờ đây có muốn tránh cũng không được, tài xế đang đứng chờ cô ở ấy.

Cô âm thầm hít một hơi thật sâu, đành cùng bất đắc dĩ đi theo tài xế.

bà mẹ Nam chú ý bóng lưng Nam Từ rời đi, nhíu mày.

“Châu Châu, bé thật sự xem chúng như em gái sao? Còn đưa phòng của mình mang lại nó nghỉ ngơi, bé điên hả.”

Nam Châu cười một tiếng, nhẹ nhàng vuốt ve bộ móng bắt đầu làm cho hôm qua, nói: “Mẹ, bà bầu lại chưa hiểu nhỏ rồi, bé biết chúng gồm thân phận như thế nào, năm ấy chị em nó khiến người mẹ khóc mang lại mức nào, bà bầu nghĩ con thật sự cư xử có lợi với nó sao?”

“Vậy con…”

“Con có tác dụng gì tất cả phòng riêng ở khách sạn đấy, dòng card buồng chính là bé nhờ chúng ta lấy, người thân đó biết buồng nào của Đấng mày râu ngôi nhà chúng ta Hoắc… không những bởi vậy, còn nói nhân viên quét dọn vào buồng dọn dẹp còn thấy máu và răng xung quanh đất. Bà mẹ nghĩ xem, trừ Hoắc Ngọc Trạch ra, thì có tác dụng gì bao gồm thiếu gia căn nhà chúng ta Hoắc nào hung ác đến cũng như vậy?”

Chúc Anh chị em đọc truyện vui vẻ

Leave a Comment