Hết thuốc chữa là mẩu chuyện kể về nam bác sĩ thanh lãm văn nhã and nữ minh niềm tin kinh lắm điều.

trình làng truyện ngôn tình hết thuốc chữa

Tác giả: Tây Phương kinh tế tài chính Học
Thể loại: Truyện ngôn tình sủng

Trích đoạn truyện hết thuốc chữa

Mùa mưa ở Hạ Thành là vào tháng 6, bên dưới bầu trời đen nghìn nghịt là các hạt mưa rơi tí bóc tách tí bóc chia thành một tấm màn to đùng, nhanh chóng thấm ướt mặt đất đang khô ráo, những chiếc xe lướt bánh bay nhanh qua vũng nước đọng phía trên mặt đường, bắn lên một chuỗi bọt nước, cùng theo với tiếng kêu gọi bác sĩ nóng vội của thân nhân người bệnh.

Mộ Vãn cầm ô, đưa theo một hộp cháo, hơi nóng chiếu qua hộp giấy bay ra bên ngoài chóng vánh xua tan âm trầm mát rượi trong đại sảnh bệnh viện.

– Tớ tới rồi, cậu ở tầng mấy?

Mộ Vãn gập ô, lướt qua đám người hướng tới thang máy.

Trong điện thoại, Lâm Vi nói số tầng cùng phòng bệnh, Mộ Vãn nhất nhất chấp nhận, ngẩng đầu liếc mắt một chiếc, thang máy vừa mới lên tới mức tầng 12, muốn xuống dưới còn phải mất một khoảng thời hạn.

bên phía ngoài trời mưa càng lúc càng lớn, ngày mưa dễ dãi phát sinh tai nạn xe cộ nên có rất nhiều người khi được đưa vào bị thương khá nặng, một thân quần áo toàn là máu. Âm thanh rên rỉ đau đớn của người bệnh, tiếng người thân của họ khóc kêu, còn có tiếng bác sĩ cùng các hộ sĩ cứu trị ồn ào náo động, hoà lẫn vào nhau tạo thành một khúc nhạc ai oán ở đại sảnh.

Mời bạn đọc thêm list Truyện ngôn tình 18+

Lâm Vi còn đang nói cái nào đó, Mộ Vãn nhẹ giọng đáp lời, tầm góc nhìn theo một người tiến vào phòng cấp cứu sát bên khu vực ồn ào mắc kia. Căn phòng rất cao, cửa sắt dày xuất hiện thêm, cô thấy bên trong đều là kẻ tới tới lui lui, mấy vạt áo màu trắng ở bên trong lướt qua như là sao băng xẹt ngang bầu trời.

Mộ Vãn nhìn vài lần, áp lực ở bên phía trong làm cô cảm thấy có chút không dễ chịu và thoải mái, tầm mắt cô thu lại, sẵn sàng tiếp tục chờ thang máy. Trong nháy mắt tịch thu kia, đôi mắt dừng lại nhìn Hình ảnh ở ở đâu đó. Giữa sự hỗn loạn của phòng bệnh, có một chỗ phá lệ an tĩnh, hai người nam nữ đứng yên trước một nhỏ nhắn trai thân đầy máu nằm trên giường bệnh, hai mắt nhắm nghiền, sắc mặt xanh mét, không còn có sinh khí.

Mặt khác người bác sĩ cùng y tá đứng một bên giường bệnh vẫn chưa chẩn trị cho bé bỏng, y tá hơi cúi đầu, hốc mắt có chút phiếm hồng, mà nam bác sĩ ở bên cạnh cô, thân thể hơi cong, cầm lấy bàn tay dính đầy máu và bùn của bé bỏng trai. Diện mạo người bác sĩ này thực khiến cho người để ý, lông mi dài and cong như cánh cung, hai tròng mắt trong trẻo, sống mũi cao, môi mỏng manh hơi mím, như lá trúc bị nước mưa cọ rửa qua, ẩn vào rừng trúc rậm rạp phía bên trong, rồi lại chói lọi cụ thể, tinh tế thanh thấu(*). Trên người anh có 1 loại khí chất thờ ơ trong trẻo, anh như là tiêu điểm gián đoạn với ồn ào ở ngoài đại sảnh,như mảnh độc lập với hỗn loạn ở ngoài núi xa, thoát trần thoát tục. Coi thêm list Truyện sắc

Anh nắm tay của bé trai, cổ tay áo blouse trắng nhiễm một trong những vết máu loãng, dần dần mở rộng nhưng anh không để ý 1 chút nào, ngón tay thon dài ôm siết lấy tay nhỏ bé, mặt mày buông xuống, thần sắc bình tĩnh.

cảm xúc áp lực vừa nãy có giảm bớt, Mộ Vãn chớp chớp mắt, nhớ tới một Hình ảnh. Mấy năm trước ở nhà ga đợi xe tới, một người hành khách bất ngờ chết, có một vị tăng nhân chính là nắm tay người hành khách chết đột ngột kia, siêu độ cho người nọ.

Bệnh viện cũng rất đầy đủ các tình huống không cứu đc, người bác sĩ ấy buông tay, kéo tấm vải trắng lên đỉnh đầu của đứa nhỏ nhắn, bố mẹ em sát bên khóc đến thê lương, Mộ Vãn trong thâm tâm hơi lạnh. Cùng lúc đó, Dường như nhận ra tầm mắt của cô, anh ngước mắt nhìn lại. Hai tròng mắt bình tĩnh sâu thẳm, nhẹ dịu quét qua, giống một trận gió trong rừng trúc, làm Mộ Vãn nao nao nơi ngực, tịch thu tầm mắt.

Thang máy tới tầng một vang lên một tiếng “Đinh”, Mộ Vãn giương mắt nhìn ba chữ “Phòng cấp cứu” ở trên cửa phòng bệnh, hỏi Lâm Vi một câu.

– bên trên tầng cậu nằm có phòng cấp cứu sao?

– Phòng cấp cứu gì? Cậu đang ở tòa nhà bên nào?

Xem thêm list đam mỹ cao h

– Tòa nhà đối diện cổng bệnh viện.

– đó là khu cấp cứu! Tớ ở khu nằm viện!

Tới phòng bệnh của Lâm Vi, Mộ Vãn cất ô để vào một trong những bên, Lâm Vi đã bày bàn ăn bé dại chờ đợi. Hai ngày trước Lâm Vi mới vừa cắt ruột thừa, chỉ rất có thể ăn thức ăn lỏng, cô nàng liền gào cháo trắng ở bệnh viện khó uống, chỉ là lúc đó Mộ Vãn còn ở nơi khác đóng phim. Diễn xong xuôi trở lại Hạ Thành, sau thời điểm cất tư trang hành lý cô liền mua cháo tới đây thăm cô ấy.

– cảm hứng thế nào? Còn đau phải không?

Mộ Vãn giúp Lâm Vi bày biện xuất sắc chén đũa, kéo ghế dựa ngồi xuống.

Cô mới từ Văn thành trở về, Văn thành bên kia trời không mưa mà còn rất nóng, cho nên cô chỉ mặc một chiếc áo black color cùng quần đùi màu trắng. Khi ngồi xuống, người mẫu chân dài bắt chéo cánh, tư thái thả lỏng mà lười biếng.

Mộ Vãn là 1 trong những diễn viên nhỏ ở tuyến mười tám, hình ảnh bên ngoài thập phần diễm lệ, mặt trứng ngỗng chỉ lớn bằng bàn tay, mũi cao thẳng xinh đẹp, đôi môi đỏ thắm, cằm bé dại tinh xảo, một đôi mắt to đen nhánh suốt trong quãng, vũ mị mà dường như không phong tình. Cô cao một mét bảy, chân dài eo thon, ngực cao mông nở, tí hon mà hoàn toàn không yếu, cốt cảm phù hợp, dáng người cũng cực kỳ hoàn mỹ.

– chỉ cần miệng vết thương không nứt ra thì không đau.

Lâm Vi ăn cháo, có chút bỏng miệng, ăn chấm dứt liếc nhìn Mộ Vãn một chiếc, còn Mộ Vãn nhìn cửa sổ, không biết suy nghĩ cái gì.

– Đang nghĩ về chuyện gì đó?

Xem thêm list Truyện xuyên không

Lâm Vi vẫy vẫy cái muỗng trước mắt Mộ Vãn. Ngoài cửa sổ trời vẫn còn mưa, những giọt nước tự bên trên cửa kính khi lăn xuống khắc ghi một vệt nước uốn lượn, giống bác sĩ ở phòng cấp cứu tới tới lui lui, đọng lại trên bệ cửa.

– vừa qua thời điểm chờ thang máy tớ thấy một bác sĩ, giống hệt như tự mình làm siêu độ cho 1 bé nhỏ trai mới đây đời.

Mộ Vãn hoàn hồn, đem sự tình nhìn thấy nam bác sĩ kia ở phòng cấp cứu kể cho Lâm Vi.

Bác sĩ là cứu người, muốn đem người cứu sống, siêu độ lại là làm cho những người chết, hai cái từ này đặt ở cạnh nhau thập phần xích míc. Nhưng mà Lâm Vi lại không có bất thần, góc nhìn cô sáng lên, hỏi Mộ Vãn:

– Là bác sĩ Liễu rất tuấn tú có phải hay không?

– Cậu biết người đó à, thật sự rất soái.

Mộ Vãn cười, nhớ lại lúc lần đầu nhìn thấy mặt của nam bác sĩ, thực thanh đạm, nhưng đặc biệt khắc sâu vào ký ức là khoảnh khắc anh ngẩng đầu liếc nhìn cô ở phía đối diện.

– Bác sĩ ngoại khoa Liễu Khiêm Tu, tên hiệu Liễu đạo trưởng, ở bệnh viện này còn có quá nhiều cô gái chú ý anh ta.

Mấy ngày trước Lâm Vi bị đồng nghiệp ở phòng thao tác làm việc mang lại khám gấp, là Liễu Khiêm Tu xem bệnh cho cô. Lúc ấy cô đau đến muốn chết, nhưng mà liếc mắt một lần liền nhớ mãi, làm hoàn thành giải phẫu liền cuốn hút tay y tá hỏi nhỏ dại.

Tên hiệu Liễu đạo trưởng này thật đặc sắc, Mộ Vãn phụ thuộc sườn lưng ghế, hỏi:

– Vì cái gì lại lấy tên hiệu như vậy?

– Anh ta tin Đạo giáo, nghe nói mỗi tháng anh ta đều sẽ xin nghỉ phép bốn ngày để đi tĩnh tu ở đạo quan gì đấy. Nếu người bệnh được cấp cứu nhưng không qua khỏi, anh ta sẽ khiến siêu độ cho chúng ta. Nhưng tính tình anh ta thực thờ ơ, đã không rỉ tai với người khác, không tồn tại thất tình lục dục, giống hệt như thần tiên.

Nghe đến đó, ấn tượng của Mộ Vãn đối với Liễu Khiêm Tu mới xem như ví dụ, trách không được cô cảm hứng trên người anh đưa đi cổ di thế tự do tiên khí, nguyên lai là tin giáo.

– Người theo Đạo giáo chắc đều như thế, thanh tâm quả dục, một lòng tu luyện, đắc đạo thành tiên đọc Truyện kiếm hiệp

kể tới đây, Mộ Vãn liền không có nói tiếp, rốt cuộc nghị luận sau lưng người khác cũng không quá xuất sắc. Cô có ấn tượng không tồi với Liễu Khiêm Tu, cảm xúc cả người anh như là bị gột rửa qua, đặc biệt sạch sẽ, không chỉ có vậy khi làm bác sĩ anh tương hỗ người bệnh, làm người tu đạo anh sẽ siêu độ cho những người bệnh đã chết, bất chấp có chức năng hay là không, đều hoàn toàn có thể an ủi người nhà của người đã hết.
Chúc bạn đọc truyện hết thuốc chữa vui vẻ!

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *