Jan 18. 2017. Văn Thơ Lạc Việt xin mời quý vị xem buổi mạn đàm về truyện Kiều. Phân đoạn Từ Hải nghe lời khuyên của Thúy Kiều để rồi mắc mưu Hồ Tôn Hiến, và kết cuộc phải chết giữa ba quân, một cai1 chết cũng rất oia hùng với hàng trăm mũi tên cắm vào người và chết đứng giữa trận mạc. Xin mời quý vị xem và phổ biến rộng rãi cho mọi người cùng xem. VTLVTrân trọng kính chào.

Nguồn: https://dahek.net/

Xem thêm bài viết: https://dahek.net/category/giai-tri-2

One Reply to “Mạn đàm truyện Kiều. Phân đoạn 11 (Từ Hải mắc mưu Hồ Tốn Hiến)”

  1. Khi Từ Hải mắc kế " Tiền lễ hậu binh" ông Hồ tôn Hiến đem quân ra thần phục triều đình, có nhiều chi tiết về chuyện này trong nguyên tác truyện Kiều được Thiền Sư Thích Nhất Hạnh thuật lại trong đầu sách "Thả một bè lau" không có trong thơ của cụ Nguyễn Du….. …..Kiều đã đem lý luận ra để chinh phục Từ Hải:

    …Nhân khi bàn bạc gần xa,
    Thừa cơ nàng mới bàn ra nói vào.
    Kiều hỏi: 'Đại Vương nghĩ sao? 'Từ Hải nói: 'Không hàng thì có ba
    điều lợi. Một là muốn hành quân, đánh phá đâu cũng được, không có
    ai ngăn cản mình. Hai là muốn có thêm ngân quỹ, vàng bạc, lụa là gì
    cũng được dễ dàng. Ba là nếu thắng trận thì mình có khả năng tiến
    tới, không tiến được thì đóng binh rút về căn cứ, mình ở trong tư thế
    chủ động. Đó là ba điều thuận lợi của lập trường không hàng. Nếu
    hàng thì có năm điều hại. Thứ nhất là nhận sắc phong của vua, nếu
    quan hơi có lỗi lầm một chút thì bị vua trừng phạt. Thứ hai là sẽ bị các
    quan, nhất là phía quan văn, sai khiến, đàn hạch. Thứ ba là mình có
    thể sẽ bị dời đi nơi khác, bị cô lập hóa; khi đó thế mạnh nằm trong tay
    triều đình, mình có thể bị bắt giết bất cứ lúc nào. Thứ tư là một khi
    mình không nắm quyền bính trong tay thì chỉ cần được một vị quan
    văn sai khiến, bất cứ một tên lực sĩ nào cũng có thể nữa đêm tới gõ
    cửa nhà là bắt mình được mình. Thứ năm là dân chúng trong vùng
    biển này thế nào thế nào cũng có người khổ vì chiến tranh do mình
    gây ra, thừa lúc mình không có thế lực và binh quyền sẽ tìm cách trả
    thù báo oán. Đó là năm điều hại.' Từ Hải lý luận khá rõ ràng. Nhưng
    Kiều đã bị ước muốn kia trấn ngự nên lý luận rất hay (theo nguyên
    lục); 'Nếu mình nhận sắc phong của vua mà không tiếp nhận một
    chức quan thì làm sao có thể phạm lỗi được? Thứ hai là nếu nhận
    chức quan có tính cách chức vị (nominal), ngồi chơi xơi nước thôi,
    không chịu sự sai khiến thì làm sao đàn hạch, hỏi tội được? Thứ ba là
    nếu hàng nhưng ra điều kiện là vẫn được ở chỗ hiểm yếu của mình,
    không bị dời căn cứ, không phải đi vào chầu trong triều thì làm sao
    lính vua có thể bắt được mình? Thứ tư mình có thể chấp nhận không
    gây chiến tranh, quy thuận triều đình, theo lệnh của vua nhưng vẫn
    giữ quyền bính của mình. Mình án binh bất động nhưng thế mạnh
    vẫn thuộc về mình. Thứ năm là mình vẫn có quyền bính, không
    chống triều đình, những kẻ sĩ dân trong vùng có trả thù muốn báo
    cũng không làm gì được. Hàng không những không có năm điều hại
    mà có năm điều lợi.' Rất có biện tài. – Và hơn nữa là vợ của Từ, (điều
    này cô ta không nói), sẽ có thể được về thăm gia đình với bảng hiệu
    'Trung Hiếu Khả Phong', cờ lọng đầy đủ! Đó là giấc mơ của Thúy
    Kiều. – Từ Hải nghe lọt tai.
    Nhân khi bàn bạc gần xa,
    Thừa cơ nàng mới bàn ra nói vào.
    Rằng: 'Ơn thánh đế dồi dào,
    'Tưới ra đã khắp thắm vào đã sâu.
    'Bình thành [170] công đức bấy lâu,
    'Ai ai cũng đội trên đầu xiết bao.
    Ca ngợi công đức lập quốc của nhà Minh.
    Ngẫm từ dấy việc binh đao,
    'Đống xương Vô Định đã cao bằng đầu. [171]
    'Làm chi để tiếng về sau,
    'Nghìn năm ai có khen đâu Hoàng Sào!
    'Sao bằng lộc trọng quyền cao,
    'Công danh ai dứt lối nào cho qua?'
    – 'Chúng ta đã giết hại sinh linh nhiều rồi! Và trên nguyên tắc: 'Được
    làm vua, thua làm giặc', nếu Đại Vương chiếm hết được cả nước thì
    Đại Vương mới làm vua, còn chiếm một phần của nước thì đến khi
    chết người ta vẫn gọi mình là giặc, như Hoàng Sào. Chi bằng ta tiếp
    nhận chức tước của triều đình. Công danh của chúng ta mấy ai có thể
    qua mặt được?' – Đứng về phương diện Nhân, Nghĩa, Hạnh Phúc, tất cả lý luận của Thúy Kiều đều tuyệt hảo cả. Chỉ có một điều ta cần nhớ
    là tất cả những lý luận đó đều đến từ ước muốn của cô nàng chứ
    không phải từ nhận thức khách quan.
    Từ Hải đã biết rõ hạnh phúc của mình nằm ở chỗ tự do, rằng: 'Bỏ thân
    về với triều đình, Hàng thần lơ láo phận mình ra đâu! Áo xiêm ràng buộc lấy
    nhau, Vào luồn ra cúi công hầu mà chi!' Vậy mà:
    Nghe lời nàng nói mặn mà,
    Thế công Từ mới trở ra thế hàng.
    Nghe lời Kiều thì quên hết!
    Chỉnh nghi tiếp sứ vội vàng,
    Hẹn kỳ thúc giáp quyết đường giải binh.
    Trong nguyên lục không nói chuyện giải binh mà nói hàng với điều
    kiện không giải binh. Khi Hồ Tôn Hiến gửi một vị phụ tá có tài ngoại
    giao lớn tên là Lợi Triện sang thương thuyết nữa, Từ Hải nói: 'Nếu tôi
    hàng thì quý vị cho tôi chức Tổng Binh là cùng chức gì! Chức tước
    trong triều nhiều lắm là lên tới nhị phẩm. Các quan văn trong triều sẽ
    coi tôi ra gì đâu! Tôi là dân nhà binh, tự do quen rồi, làm sao nép
    phục dưới mấy ông đó!' Lợi Triện đáp: 'Một khi Đại Vương quy thuận
    triều đình thì sẽ được phong tước Hầu. Hai là được trấn tại đây,
    không bị đổi đi nơi khác. Ba là không giải binh, không buông quyền
    bính, được dùng quân trong vùng này.' Lợi Triện hứa: 'Ba điều kiện
    đó chắc chắn được chấp nhận!' và về báo cáo lại với Hồ Tôn Hiến. Hồ
    Tôn Hiến nói: 'Như vậy thì nên tổ chức uống máu ăn thề với Từ Hải
    rồi quyết định ngày giờ thực hiện việc quay về với triều đình ngay tại
    đại bản doanh của Từ Hải (không bắt Từ Hải ra khỏi vùng của mình.)'
    Người thân tín của Hồ Tôn Hiến là quan Lợi Triện cùng Từ Hải lập
    bàn thờ uống máu ăn thề, hứa sẽ thi hành hiệp ước đó, làm không
    đúng lời sẽ bị trời tru đất diệt. (Ngày xưa chuyện thề thốt quan trọng
    lắm!)
    Bất Ý Thưa Cơ
    Tin lời thành hạ yêu minh, [174]
    Ngọn cờ ngơ ngác trống canh trễ tràng
    Sau khi Lợi Triện và Từ Hải đã uống máu ăn thề, định ngày chính
    thức ra hàng rồi, Từ Hải thấy viễn tượng tương lai của mình là được
    phong tước Hầu, nắm giữ binh quyền và được triều đình chấp nhận.
    Tất cả những chàng lính trong quân đội Từ Hải đều thấy viễn tượng
    được về thăm gia đình. Ý chí chiến đấu không còn. Tác giả dùng tám
    chữ: 'Ngọn cờ ngơ ngác trống canh trễ tràng.' Rất hay! Chỉ cần tám
    chữ là thấy được tình trạng bê bối của quân ngũ Từ Hải. Và cố nhiên,
    điều này không lọt qua mắt của thám báo triều đình:
    Việc binh bỏ chẳng giữ giàng,
    Vương sư [175] dòm đã tỏ tường thực hư.
    Hồ công quyết thế thừa cơ,
    Lễ tiên binh hậu khắc cờ lập công.
    Đây là câu lục bát toàn chữ Hán, không có chữ Nôm.
    Kéo cờ chiêu phủ tiên phong,
    Lễ nghi phục trước bác đồng phục sau.
    Theo nguyên lục, Hồ Tôn Hiến mặc áo mão triều đinh, đi dưới những
    cây lọng, phía trên có một lá cờ lớn thêu bốn chữ 'Đại thiên chiêu
    phủ'. Hồ dẫn theo ba đạo binh đi phía Bắc, phía Nam và tập hậu.
    Đoàn quân phía trước hoàn toàn không có khí giới, chỉ có nghi lễ và
    âm nhạc.
    Từ công hờ hững biết đâu,
    Đại quan lễ phục ra đầu cửa viên.
    Từ Hải mặc lễ phục của đại quan đi bộ ra đầu hàng, trong tay hoàn
    toàn không có một tấc sắt.
    Hồ công ám hiệu trận tiền,
    Ba bề phát súng bốn bên kéo cờ.
    Đang khi bất ý chẳng ngờ,
    Hùm thiêng khi đã sa cơ cũng hèn,
    Từ sinh liều giữa trận tiền,
    Dạn dày cho biết gan liền tướng quân.
    Khi nghe tiếng pháo lệnh và thấy địch quân reo hò ập lại từ ba phía,
    Từ Hải biết mình đã trúng kế. Không có ngựa để chạy trốn. Từ quay
    lui, cướp giáo của một địch quân, tả xung hữu đột, giết hàng chục
    quân sĩ và một viên tùy tướng của triều đình. Thấy Từ ghê gớm quá,
    phía triều đình nới vây, không dám đánh trực tiếp với Từ nữa mà
    dùng cung tên. Từ Hải bị tên nhắm bắn từ bốn phía, toàn thân bị tên
    cắm đầy như một trái chôm chôm.
    Khí thiêng khi đã về thần,
    Nhơn nhơn còn đứng chôn chân giữa vòng.
    Trơ như đá vững như đồng,
    Ai lay chẳng chuyển ai rung chẳng dời.

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *