Khi Tần Vũ Dương thốt nhiên chạm chán lại thay Mặc Hàm, thì cô đã đứng ở hành lang mặt cửa sổ nhìn ra ngoài của khách sạn, chú ý ra ngoại trừ cửa sổ thì trời sẽ âm u, xung quanh kia là giai điệu của màn mưa phùn rơi, ngón giữa còn đang đốt một điếu thuốc Bạc hà.

Giới thiệu truyện Nhớ mãi không quên

Tác giả: Đông Bôn Tây nạm
Thể loại: Ngôn tình ngược

Trích đoạn truyện Nhớ mãi chưa quên

bây giờ là ngày tiếp cán cỗ nhà nước sử dụng cơm, cả buổi ăn làm tiếp mang lại giữa giờ chiều, cơm cũng từng cần đến, rượu cũng uống rồi, lời cũng nói ra không ít, cho tới hơn bố giờ, đối phương còn chưa gồm ý định đi, Tần Vũ Dương thốt nhiên cảm nhận cực nhọc chịu, thừa dịp lấy cớ đi vệ sinh, nuốm cơ mà sẽ đứng ở trước khung cửa sổ, lưỡng lự sẽ cân nhắc đồ vật gi.

Trợ lý Tiểu Lương ra quanh đó chọn cô: “Tần tổng, thời gian không còn cụm nữa, trưởng phòng Trầm bọn họ hy vọng về rồi.”

Tần Vũ Dương từ trong suy nghĩ trở về, quay đầu nói: “Ừ.”Đang sẵn sàng chuẩn bị quay về buồng, thì giờ đây ở đằng sau lại truyền mang lại tiếng trò chuyện ồn ã, Tần Vũ Dương vừa lơ đãng quay đầu lại, trong lòng trong chốc lát thắt chặt lại, trong đầu hiện lên một câu nói: Trong đời mọi người, chẳng thể buông tha được, thì sau cùng đã cấp thiết may mắn thoát khỏi. Tần Vũ Dương ở trong lòng Ác hăng mắng: “Tần Vũ Dương, ngươi run dòng gì! Ko phải chỉ đơn giản là gia đình bạn phái mạnh thôi sao! Mấy năm nay ngươi còn chạm mặt ít quý ông sao?”

nuốm Mặc Hàm sẽ bị một nhóm nhà bạn bao bọc lấy đi ra xung quanh, áo vest Black khoác lên trên cánh tay, bên trên nhà bạn chỉ mặc áo sơ mi trắng bình thường, trông anh càng ngày đẹp trai ngời ngời, khi ngước lên, khuôn mặt tinh vi hơn so với năm năm trước, trưởng thành và cứng cáp hơn, da sáng mịn, lông mày đen dày, một đôi mắt hoa đào như mây bay, sống mũi thẳng, đôi môi mỏng, loại cằm sạch đang, nếu cũng như ở bên trên đường đột nhiên chạm chán, Tần Vũ Dương chắc chắn đang ở trong lòng khen một câu: Wow! Giới trẻ tài ba!

mà lại, cô hiện nay lại chưa tất cả trung tâm trạng.

chú ý kỹ, hầu như trong nhóm nhà bạn kia mỗi tổ ấm rất nhiều hết sức quen, số đông là bạn làm việc thời đại học của cô ấy, hoặc nói theo cách khác, chúng ta hầu như là bàn sinh hoạt của nhau. Mong mỏi tránh cũng đã mất kịp rồi, Tần Vũ Dương cũng không hi vọng để mang lại bọn họ coi thường thành viên gia đình, thoải mái đi tới kính chào hỏi: “Hi, đang chậm chưa gặp!”

Đúng thay, thật sự là vẫn lâu chưa gặp mặt, sẽ năm năm rồi.

vắt Mặc Hàm nhìn cô gái trang điểm góc cạnh trước bên, trước kia là mái tóc thẳng gợn sóng quyến rũ, trước kia là một khuôn mặt không trang điểm, hiện giờ là khuôn bên trang điểm kỹ càng, trước kia là quần jean áo T shirt nay biến đổi cỗ phục trang văn phòng, ha ha, thật sự là vẫn chậm chưa gặp mặt.

Đám người kia thấy Tần Vũ Dương liền không xong kích rượu cồn, bự tiếng bắt chuyện: “Vũ Dương, nhiều năm qua cô cũng chưa liên lạc với tôi, cô đã đi đâu thế? Vừa mới đây Mặc Hàm trở về nước, tôi đang tụ tập với mọi người trong nhà, không nghĩ tới gặp được cô, ha ha. . . . . .”

Tần Vũ Dương cười cợt đồng ý, cạnh bên trợ lý Tiểu Lương ngược lại ốm ruột: “Tần tổng. . . . . .”

Tần Vũ Dương mỉm cười cùng bọn họ chào tạm biệt: “Thật ngại quá, chúng tôi còn có Việc, hôm nào tất cả chúng ta lại tụ họp!” Nói ngừng liền xoay người nhà rời đi.

Thạch Lỗi quay đầu hy vọng cộng cố Mặc Hàm nói chuyện, lại thấy anh nhìn theo bóng dáng của Tần Vũ Dương đến không nhúc nhắc, liền không nói thêm gì nữa.

Sau đấy đám tổ ấm ồn ã bọn họ cũng đi tới cửa ngõ, ở cửa thật trùng hợp đụng yêu cầu Tần Vũ Dương sẽ đứng trong một đám người nhà hợp tác Chào thân ái với một chúng ta đại trượng phu trung niên, bên miệng của cô vừa căn vặn lộ ra nụ cười hoàn hảo, cố Mặc Hàm từ xa xa quan sát, trong mắt Đen chưa rõ là bi quan hay vui.

Tiễn đoàn nhà bạn Trưởng phòng Trầm về, Tần Vũ Dương bảo trợ lý và hai Phó tổng khác trở về trước, còn thành viên gia đình đi tới bãi đậu xe.

Tần Vũ Dương ngồi ở trong xe, thật lâu cũng chưa bắt đầu khởi động, cô ngẫu nhiên cảm thấy cực kỳ cảm cúm. Thế Mặc Hàm, anh đang quay lại, nếu cũng như hiểu rằng từ bây giờ ở nơi này gặp mặt được anh, em chắc chắn vẫn không đến, chắc chắn đã chưa.

núm Mặc Hàm, anh biết không, trong cuộc đời này em sợ nhất, đang quyết chổ chính giữa rằng cuộc đời của em đang không bao gồm anh, nhưng mà một lần nữa lại bất thình lình nghe được tin tức về anh.
Sau khi về ngôi nhà, Tần Vũ Dương lên giường đi ngủ sớm, nhưng mà cứ trở người trong gia đình liên tục. Chỉ trừ cái ngày vừa nhận chức năm đấy, Tần Vũ Dương new có mặt hoàn cảnh mất ngủ này, thì Tần Vũ Dương Trong khi là hàng ngày vừa tựa vào gối là trực tiếp ngủ, kiên cố tính năng này cùng với hằng ngày buôn bán mang đến tận khuya là đề xuất có liên quan.

>> đọc thêm top truyện Cưới trước yêu sau

Tần Vũ Dương quấn trong chăn, dường như một nhỏ sâu lăn lộn ngọa nguậy ở bên trên giường, sau cuối kêu lớn một tiếng ngồi dậy, cay đắng khinh miệt mình: Tần Vũ Dương! Ngươi sẽ làm cho gì vậy? Ko phải chỉ là anh đó trở về thôi sao, anh ấy thế Mặc Hàm tất cả trở về hay không thì cùng rất ngươi gồm quan hệ gì?

đồng thời đấy, thế Mặc Hàm cũng như Thạch Lỗi đang ở trong cửa hàng bar uống rượu, Thạch Lỗi chú tâm nhìn gia đình bạn người trong gia đình tốt, vẫn mấy năm chưa gặp gỡ, cậu ta càng ngày càng thâm trầm, ánh ánh mắt thẳng về bên trước, tuy nhiên chưa có tiêu cự, dưới ánh đèn đầy màu sắc, khuôn mặt tuấn tú của cậu ta còn với theo chút ít quyến rũ. Nắm trong tay ly rượu, thỉnh thoảng uống một ngụm. Từ bây giờ có thể chạm mặt được Tần Vũ Dương, Thạch Lỗi cũng không bất thình lình lắm, dù sao cộng ở một city, sớm muộn gì cũng trở thành chạm mặt. Mặc dầu chưa gồm cùng một các lĩnh vực, mà lại danh tiếng của Tần Vũ Dương trong hai năm qua ở ngành công nghiệp bán lẻ xe hơi cũng từng nghe qua, miệng lưỡi khéo léo chuyển động linh hoạt, to gan lớn mật do gạo bạo bởi vì tiền [1], chỉ trong một vài năm ngắn ngủi, thành tích xuất sắc của cô ý đang không có người nào địch nổi. Thạch Lỗi trù trừ vậy Mặc Hàm rút cục là vẫn nghĩ gì, dù sao cậu ta cũng như Tần Vũ Dương cũng đã xa nhau chừng được năm năm.

Thạch Lỗi cảm giác cứ cầm lại do đó cũng chẳng hề là biện pháp, yêu cầu cười cợt nói: “Ở phía trái trước bên cậu 45 độ có một người trong gia đình đẹp vẫn quan sát chăm chăm cậu bé nhất mười phút rồi.”

rứa Mặc Hàm một ngụm uống hết cốc rượu, không có bất kể phản ứng gì. Gắng áo vest đi ra cửa ngõ, Thạch Lỗi ở ẩn dưới hét lên:”Cậu đi đâu vậy? Cậu cái hero thành công từ hải ngoại trở về vẫn không để mang lại tớ đãi khách đó chứ?”

cố gắng Mặc Hàm đầu cũng chưa quay lại: “Là bạn học tốt nhiều năm, thì mời tớ uống cốc rượu cũng cảm thấy không được sao?”

trên con đường lái xe về ngôi nhà, bên phía ngoài ánh đèn nê ông đột nhiên sáng, bỗng dưng buổi tối, núm Mặc Hàm nhớ tới ban ngày khi thấy được cô gái nhỏ ấy. Thật ra, mấy năm nay tin tức về cô núm Mặc Hàm phần lớn biết, biết cô khổ sở như thế nào đặt lên trên được địa vị như ngày lúc này, anh không hề là không đau lòng, cơ mà anh cái gì cũng không có tác dụng được, vật gì cũng quan yếu có tác dụng, bởi lẽ Tần Vũ Dương năm đó bi ai cô độc nói: “Cố Mặc Hàm, em không bao giờ mong nhận thấy anh nữa.”

Ngày thứ hai, Tần Vũ Dương thở nhiều năm quan sát chăm chăm hai vòng Đen bự trên đôi mắt tổ ấm trong gương, trong lòng than thở, thời gian qua nhanh thật, chẳng lẽ mọi người đã già rồi? Mấy phút sau, trong gương ra mắt một khuôn bên trang điểm cực kỳ chu đáo, Tần Vũ Dương chung cục lấp một lớp son bóng, cả khuôn bên một lần nữa trở nên hoàn hảo, một ít cũng chưa quan sát ra là đêm qua đã hết ngủ, có thể còn có thêm điểm quyến rũ. Áo len ấm màu đen, váy màu xám tro, legging black color, ủng màu tím, cùng sở hữu áo gió ka-ki bên phía ngoài, càng lộ ra dáng người cao nhỏ của Tần Vũ Dương, trước khi rời khỏi, còn quay lại quan sát vào gương, Tần Vũ Dương khôn xiết vừa ý.

cho văn phòng, cũng như bình thường bước đầu nhận đưa e -mail, xem tài liệu. Đột nhiên bên phía ngoài có một tiếng ồn ào nghiêm trọng, rất chậm cũng chưa gồm ngừng. Sau ấy điện thoại nội bộ vang lên, liếc ánh mắt dãy số, là Đổng sự Tôn, cung kính nhận điện, sau đó liền đi lên. Đến văn phòng và công sở của Đổng sự Tôn, Tần Vũ Dương cảm giác tình huống trước mắt bao gồm chút cấp thiết tin nổi.

thay Mặc Hàm đã ngồi ở bên trên ghế sa lon tiếp khách chuyện trò cộng Đổng sự Tôn, Đổng sự Tôn sở hữu trên mặt nụ mỉm cười lấy lòng, nhìn thấy Tần Vũ Dương đi vào, liền niềm nở giúp bọn họ giới thiệu: “Vũ Dương à, đây là cụ tổng của công ty lớn Phong Hoa, mới từ nước Mĩ trở về, thật và đúng là tuổi trẻ tài cao. Rứa tổng, đây là thành viên gánh vác hạng mục này, Tần Vũ Dương.”
>> xem thêm phân mục truyện Ngôn tình trọng sinh

Leave a Comment