Review Thất dạ tuyết truyện

Review Thất dạ tuyết truyện
Review Thất dạ tuyết truyện

Tóm tắt Thất dạ tuyết

1 tháng nay lại bấn loạn lại với tiểu thuyết TQ. Xem ra mình càng ngày càng ít thuốc chữa được :D. Bỏ bê YM, bỏ bê fb, thờ ơ với mọi thứ kế bên. Đi khiến về ăn cơm xong là trèo lên giường ôm sách hoặc Kindle xem truyện tới khuya rồi vật ra ngủ. Luyện hết các thế loại từ thần linh, ngôn tình, cổ đại, xuyên không, truyện kiếm hiệp… miễn là tiểu thuyết nào sở hữu chuyện tình yêu hay ho, SE hay HE đều ok hết. Chẹp, còn mấy thời gian rảnh rỗi nhàn hạ để mang thể chìm đắm trong những sở thích của mình như thế này nữa đâu, nên cố mà tận hưởng đi.

Mình ko mang thói quen review toàn tác phẩm, chỉ chú tâm vào review những diễn viên hoặc cặp đôi nào mình thích. Và số đông những nhân vật mình thích đi ngược lại ý thích của phần lớn người. Dạo mới đây thích Ngọc Tự Hàn, Dung Viên, Mộ Ngôn… Hnay xem xong Thất Dạ Tuyết, thì lại đi ngược lại rất nhiều, thích Diệu Phong chứ ko bắt buộc thích Hoắc Triển Bạch.


Thất Dạ Tuyết- 7 đêm tuyết là bộ truyện của yêu thương Nguyệt. Tác giả này có vẻ như đang nổi lên ở TQ khi được sánh ngang với Kim Dung về tiểu thuyết võ hiệp. Nhưng thực tế thì truyện của yêu thương Nguyệt chỉ mượn bối cảnh võ hiệp, cuộc chiến giữa các bang phái để lồng vào đó những câu chuyện tình yêu, tình huynh đệ, nghĩa tử thâm thúy và nhân văn, còn yếu tố kiếm hiệp chỉ là thứ yếu, xuất hiện ko nhiều trong truyện.

Cốt truyện vô cùng tối giản, truyện chỉ mang 4 diễn viên chính là Tiết Tử Dạ, Diệu Phong, Hoắc Triển Bạch, Đồng và trọng tâm là 7 đêm tuyết rơi dữ dội. Nhưng những sự khiếu nại, giằng xé nội tâm trong 7 đêm ấy lại chẳng đơn thuần chút nào…. Và đọng lại trong mình chỉ là đêm tuyết cuối cùng, khi Diệu Phong thân xác đã chịu cực hạn đau đớn ôm Tiết Tử Dạ chạy như bay trên cánh đồng tuyết đó. Đọc truyện lại lần 2, lần 3 cũng chỉ xem xuất phát từ lúc Diệu Phong tới cầu y ở Dược Sư cốc, lần đầu tiên bắt gặp Tiết Tử Dạ mà thôi.

Xem thêm: Review Thất Dạ Tuyết: Áng Văn Bi Kịch sang trọng Nhất Của yêu quý Nguyệt

Nói thật là mình không hề thích cái bạn Hoắc Triển Bạch tí nào. Cứ nhu nhược, si tình, không sở hữu chính kiến, ko mạnh mẽ và không oai hùng, ẻo lả như một nữ nhi vậy đó. Yêu sâu sắc Thu Thủy Âm nhưng ko thể cưới, trơ mắt nhìn nàng đi lấy và sở hữu con với người khác. Để rồi 8 năm ròng sức cộng lực kiệt đi sắm những dược liệu để chữa chạy cho đứa con của nàng ta với người khác chỉ vì muốn bù đắp? Vậy mà Thu Thủy Âm vẫn hận hắn. Khi nào hắn cũng là người tới muộn. Ngay cả khhi nhận ra Tiết Tử Dạ đã là bóng hình in đậm trong lòng, gã cũng vẫn muộn, chẳng những lời hẹn uống rượu bên gốc mai ko thành hiện thực, ngay cả nhìn nàng lần cuối hắn cũng không thể cho dù nàng ở trong ngực Diệu Phong chỉ cách gã 1 tấc. Ước nguyện kết thúc là muốn quy ẩn giang hồ cũng chả thực hiện được, chức Đỉnh kiếm các chủ bị người ta ấn vào tay. Rút cục, bạn HTB này chả bao giờ được sống vì mình, được làm điều mình thích, lúc nào cũng trơ mắt ra nhìn số phận. Nhân vật j mà chán chết, chắng mang tí sức sống, chả sở hữu tí cố gắng nào.

Tiết Tử Dạ- Cốc chủ Dược Sư cốc. Gia đình từ bé là thái y trong triều, không giảm thiểu khỏi âm mưu ân oán của triều đình, bị nhận án oan. Đa số gia đình, nam bị tru di cửu tộc, nữ bị đi đầy. 5 Tuổi, tận mắt chứng kiến má mình bị hạ nhục đến chết. Sau khi được Minh Giới và làng Ma Già cứu vớt, thì Minh Giới lại trở thành một quái vật và bị giam cầm trong bóng tối. Thôn Ma Già bị thảm sát vì cậu bé Minh Giới này. Tuyết Hoài và Tiết Tử Dã đã có thể chạy trốn. Nhưng ngay khi đó dòng sông băng nứt ra, hai người bị rơi xuống sông – mối tình đầu tiên của Tiết Tử Dạ cũng chết trong băng giá lúc cố gắng đem đến chút khá ấm sau cùng để cô sở hữu thể sống. Để rồi sau đó, lúc sư phụ Liễu Thanh Nhiễm cứu cô ra khỏi sông băng, bệnh của cô đã không thể nào chữa khỏi, ko thể ra khỏi Dược Sư cốc vì chỉ cần ra ngoài gió lanh, cô sẽ chết. Hàng đêm, cô vẫn trăn trở với nỗi đau trong quá khứ, vẫn ôm một hi vọng trong 12 năm hồi sinh lại Tuyết Hoài đang nằm dưới dòng sông băng kia, vẫn đứng trên băng thì thầm những chuyện ko đầu ko cuối với người đó. Nhưng nàng cũng vẫn kiên cường sống, lấy nghề y cứu vớt người. Một năm chỉ ban ra 10 Hồi Thiên Lệnh, chữa cho 10 người, mỗi người lấy 10 vạn lượng nhưng số tiền đó để nuôi sống những cô nhi trong cốc và những người dân bên cạnh.

Tiết Tử Dạ khi nào cũng mắng Hoắc Triển Bạch lúc ôm một mối tình không bao giờ mang với Thu Thủy Âm nhưng tự thân cô cũng biết mình chẳng khác gì khi cũng ôm mãi một ước mơ ko tưởng phục sinh Tuyết Hoài trong 12 năm (sao si tình thế được nhỉ).

Rồi Diệu Phong xuất hiện. Phong biết Tiết Tử Dạ ngang tàng không hoảng bất cứ thứ j, chỉ ngại người ta chết trước mặt mình mà không cứu vớt. Do vậy, y tự đâm vào bụng mình để mời đc Tiết Tử Dạ lên Đại Minh Cung chữa cho Giáo vương.

Tiết Tử Dạ đã khâm phục đức tính trung thành tới chết của Phong. Đứng canh cửa phòng cho nàng ngủ. Vì quen đứng cạnh cửa phòng người ta cả đêm? Hay là bất cứ khi nào cũng sẵn sàng mất mạng vì bảo vệ một người nào đó? Rồi lúc nàng đưa thuốc giải độc Băng tằm, Phong nhất quyết không uống vì “Giáo vương xưa nay vốn vô cùng cô độc, siêu khó tin tưởng người khác… giả dụ ko phải tại hạ trúng độc Băng tằm, cần tới thuốc giải của người mỗi tháng, khiến cho sao người để tại hạ ở quanh đó hầu hạ như vậy? Người trong giáo khi nào cũng rình rập người như sói như hổ, tại hạ muốn ở lại.” (má ơi bạn Phong này đúng là một thằng điên thật).

Tiết Tử Dạ sở hữu bắt đầu cảm động, có thấy ấm áp khi chính Phong biết cô không chịu được lạnh mà bắt buộc dùng Dục Xuân Phong liên tục đẩy khí nóng vào mặc dù sở hữu thể hao tốn không ít sinh lực. Chăm sóc tới mức, điểm tâm, rượu để khắc chế hàn độc trong người cô Phong cũng buộc phải dùng nội công để khiến nóng lên. Phong một mình giết chết đám thuộc hạ của Đồng, khi cô giả vờ ngất xỉu đi, Phong cũng đã bất chấp tính mạng của mình để truyền Dục Xuân Phong cho cô, lúc này cô mới có thể giết chết Phi Thiên, cứu Phong một mạng. Khi cô cảm giác mình hụt khá vì thấy nụ cười cợt tưởng như vĩnh viễn trở nở trên gương mặt anh tuấn kia, không biết từ lúc nào, đã tắt mất! Y… y đang bi yêu quý điều gì?

Phong- một sát thủ cô độc, lạnh lùng, trong mắt chỉ sở hữu 1 mình Vương Giáo, bàng quan với tất cả thế sự bên ngoài. Biết ông nuôi mình bằng độc vậy mà vẫn một lòng trung thành. Bởi vậy ông mới sở hữu thể luyện được Dục Xuân Phong. Nhưng từ lúc nào, tưởng như tâm hồn tĩnh lặng đó đã dậy sóng, Dục xuân phong đã ko thể phát tác. Vì sao, vì Tiết Tử Dạ đã dần đánh thức con người sở hữu tên Nhã Di trong hắn. Vì Tiết Tử Dạ đã giá tới hôn mê bất tỉnh, làn môi tím ngắt, tay chân cứng đờ vì đã đắp tấm áo choàng của nàng cho gã. Trong tim Diệu Phong chợt dâng lên một nỗi kinh hoàng xưa nay chưa từng có – đó là cảm giác chưa từng xuất hiện kể từ khi y bước vào Đại Quang Minh cung mười mấy năm. Y hoảng nàng biết được sự thật sẽ hận ông như thế nào? Nhưng, chính sự xuất hiện của nàng, đã làm cho y nhớ lại nỗi đau như bị hỏa hoạn cùng sự giày vò như muốn xé toác con tim ra làm đôi ấy.

Bao nhiêu năm nay, y vẫn luôn bình lặng và an lòng như thế, chưa bao giờ dao động dù chỉ một chút. Nhưng… tại sao vào khi này, trong lòng lại dấy lên một nỗi đau sâu sắc mà bí ẩn như vậy? Y… sở hữu cần y đang hối hận? Y hối hận bàn tay mình từng nhuốm máu không biết bao nhiêu người, hối hận vì đã từng khiến tổn mến người con gái trước mắt?Hối hận vì ngày xưa nếu chỉ nhẹ tay một chút thôi, sở hữu lẽ Tuyết Hoài và Tiết Tử Dã đã có thể sống một cđ bình xoàng xĩnh, ngắm Bắc cực quang nhưng trong mộng…

Lần đầu tiên trong đời, Phong phản kháng mệnh lệnh của Vương Giáo, lần đầu tiên cúi đầu xin gã tha cho Tiết Tử Dạ, vì nàng mà bắt buộc nhận những trượng đao giáng xuống lưng mình. Lần đầu tiên, nụ mỉm cười mười mấy năm như một đã biến mất, cả vẻ thản nhiên hờ hững của mười mấy năm cũng bị phá mất. Trong mắt Phong, không còn chỉ mang lòng tin kiên định, thuần túy với chém giết nữa – thanh kiếm vô tưởng vô niệm này… sau cùng cũng bị đánh gãy rồi!

Sau khi Diệu Thủy nói cho Tiết Tử Dạ chân tướng sự việc, nói luôn cả việc ngày xưa Phong đã tham gia trận thảm sát đó. Nàng vẫn quỳ xuống vái lạy Giáo vương tha cho Phong lúc Diệu Phong không kịp nghĩ ngợi gì phổ biến, giữa chừng nhanh chóng biến chiêu, kéo giật nàng ra sau, rồi xông lên phía trước, nghiến răng đối chưởng với Giáo vương!

Y chưa hề mang ý nghĩ bội phản Giáo vương, chỉ là thời cơ đó diễn ra quá thời gian nhanh làm y không kịp suy nghĩ, bất luận thế nào, y cũng quyết ko thể để Tiết Tử Dạ chết ngay trước mắt mình được. Thậm chí nàng vấn cố gắng gọi tên Nhã Di, thương tâm xé ruột loạng choạng bổ về phía y lúc y hứng cho chị gái Diệu Thủy của mình một trượng của Giáo Vương. Cố gắng nhét hầu hết những viên thuốc vào miệng y nhằm cứu giúp y thêm lần này nữa.

Còn Phong, chàng bàng hoàng nhận ra một điều đúng đắn, lúc nghe Diệu Thủy giễu cợt” Thật rất bất ngờ đấy, Phong – thì ra ngoài Giáo vương ra, không ngờ ngươi còn sở hữu thể yêu người thứ 2”.

Đúng, Phong đã yêu Tiết Tử Dạ. Nỗi đau giằng xé tâm can dâng lên mãnh liệt, cơ hồ muốn nghiền nát trái tim của y thành bột mịn lúc y tìm thấy khí huyết của nàng đã ko thể vận hành thông suốt. Sắc mặt Tiết Tử Dạ mỗi khi một tái đi, khá thở dần dần yếu ớt, còn y thì chỉ biết thúc thủ vô sách đứng kế bên, lòng đau như cắt.

thời điểm giọt nước mắt đầu tiên rơi xuống, sau cùng y cũng hét lên được thành tiếng giữa màn gió tuyết mênh mông. Nỗi đau đa dạng năm tràn lên khỏi đáy lòng, tàn nhẫn xé nát trái tim đã chết khô, cuối cùng y cũng không phải phải áp chế thân mình nữa, để mặc cho bi yêu đương cùng phẫn nộ nhấn chìm mình đi.

Phong ko còn nghĩ được gì, cấp bách ôm Tiết Tử Dạ chạy như bay xuống núi, không thể để nàng chết. Ngay cả lúc chống lại với Thất Kiếm, vừa bế nàng vữa giao chiến, cho dù hy sinh cả một cánh tay để đỡ kiếm y cũng ko tiếc. Vì người đó hiện nay đã trở nên quan trọng nhất trong cuộc đời tăm tối của y.

thân thể của y khi này, sở hữu lẽ đã sắp đến cực hạn đến nơi rồi nhưng Phong ôm chặt nữ tử đang say ngủ chạy trên đồng tuyết trắng xóa, hai mắt hoa lên, thân thể khô kiệt, đôi tay từ từ đông cứng lại trong gió giá, tuyết phủ mờ cả quá khứ lẫn tương lai…

ví như như nói trên thế gian này thật sự có “thời gian ngừng lại”, vậy thì đây chính là thời khắc ấy. Trên quãng đường ngắn ngủi đó, tình cảm dồn nén cả đời y đều bùng bị thiêu đốt trọn vẹn.

Nhưng nàng đã chết. Chết lúc Phong ôm nàng chạy trong tuyết, khi Phong vẫn vô vọng truyền khí ấm để nàng sống sót. Toàn thân Diệu Phong như đông cứng lại, ko thể nắm cự được, hai gối mềm nhũn, chầm chậm quỳ xuống mặt đất băng rét, úp tay che mặt, không kiềm chế nổi mà bật khóc nức nở. “Tại sao?” Y vừa khóc vừa ko giới hạn lẩm bẩm nói một mình, giơ bàn tay lên, phảnh phất như muốn xác định cảnh tượng trước mắt là thực sự, hai tay run rẩy đến ko thể chỉ đạo nổi: “Tại sao?” Y bất chấp hầu hết để sở hữu về sinh mệnh cho nàng, tại sao nàng lại tự mình kết thúc? Tại sao!

sáng hôm sau, Phong thổi khúc “cát sinh”. Tiếng nhạc như tiếng khóc than, nhưng người thổi thì lại không hề ủ ê buồn thảm. Buộc phải trải qua giày vò giằng xé thế nào, mới sở hữu thể khiến cho bao nhiêu tình cảm vừa manh nha nhú lên trong lòng một con người đã lại đóng băng toàn bộ?

Tiết Tử Dạ. Ta không biết nàng mang yêu Phong hay ko nhưng nàng đã đánh thức thiếu niên Nhã Di bấy lâu nay vẫn say ngủ tận sâu thẳm trong đáy lòng y, làm y ko còn chỉ là một thanh kiếm sắc lạnh lẽo nữa… Nhưng rồi, cộng với sự ra đi vội vã của nàng, toàn bộ đều đã kết thúc.

Phong sẽ không thể nào quên, chỉ mong gió tuyết sẽ vùi chôn mọi. Ở đó, nàng từng cùng y gần vai huyết chiến, sưởi ấm cho nhau trong màn tuyết trắng rét mướt lạnh lẽo – đó là sự ấm áp mà cả đời này y chưa từng cảm nhận, cũng không còn cơ hội cảm nhận nữa. Trên cánh đồng tuyết đó, y đã bất ngờ mang được thứ cả đời y chưa từng mang, tựa như một tia chớp lóe lên giữa đêm đen vĩnh viễn, tuy chỉ trong một chớp mắt ngắn ngủi, song lại khiến cho y lần đầu tiên mở to ra nhìn thấy một thế giới hoàn toàn mới mẻ.

Y sẽ nhớ mãi điệu bộ run rẩy của nàng khi cố kiềm chế lúc độc chất phát tác, nhớ mãi bàn tay nàng bắt chặt lấy vai y thế nào, nhớ mãi lúc nàng hấp hối ngước mắt lên nhìn bầu trời xám xịt đang đổ tuyết, mừng rỡ reo lên như đứa trẻ. Đương nhiên, y cũng nhớ mũi kim châm quyết tâm đâm sâu vào huyệt đạo nơi cổ họng nàng – những ký ức ấy tựa như một thanh đao, mỗi lần nhớ đến là lại cắt sâu vào tim một vết yêu mến sâu hoắm, chỉ nên y còn sống một ngày, thứ hình phạt lăng trì này sẽ mãi không bao giờ dừng lại.

Và Phong cũng sẽ nhớ mãi hình ảnh Tiết Tử Dạ rúc mình vào trong áo lông ấm áp như con thú nhỏ bị yêu mến, nàng ngẩng đầu lên nhìn gương mặt luôn mỉm cười kia như đang suy tư gì đó: “Thực ra, mang thể sống cả đời vì một người nào đó… cũng rất hay. Diệu Phong, ngài cảm thấy hạnh phúc không?”

Trên đây là bài viết review truyện thất dạ tuyết mới nhất tại dahek.net ! Chúc các bạn có 1 buổi đọc truyện online vui vẻ cùng với bộ truyện full này nhé!

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *