Công thật không lo ngại trước sau đây chỉ là 1 mẩu truyện vô cùng đơn giản kể về hai cái giắc cắm thông đồng thành người một nhà

ra mắt truyện đam mỹ công thật không phải lo ngại trước sau

Tác giả: Sơ Nhất Ái Cật Đường
Thể loại: Truyện đam mỹ, tân tiến

Trích đoạn truyện Công thật không lo ngại trước sau

Trần Thuật là gay, con non của trái đất y còn không yêu, đã tự giác buông tay sứ mệnh sinh sản truyền thừa, càng đừng kể đến chó con, nhưng mẹ y là nhân sĩ yêu chó, ba con chó trong nhà, hai con trong số đó vẫn chính là hai của nợ EQ IQ đều thấp không rời tay được, bất kỳ ba y không ở nhà, y lại không hay ho trở về, liền không tránh đc cũng phải giúp mẹ y dắt chó đi dạo.

Hai con Husky không rời tay được kia y chưa bao giờ dắt đi ra, ba đứa nhìn nhau càng nhìn càng ghét, mẹ y cũng băn khoăn lo lắng sẽ phát sinh tình huống người chó cắn nhau, chung quy đàn ông mình đã sắp ba mươi, ở phía bên ngoài đánh nhau với chó, dù có thắng cũng không tính là chuyện gì sáng rọi.

chính vì như thế Trần Thuật chịu trách nhiệm dắt lão đại trong nhà quốc bộ, đứa con cả chân chính của mẹ y, Teddy*.

Con Teddy này tên là Bia, đến nhà bọn họ nhanh nhất, cũng được mẹ y cưng chiều nhất, ở trước mặt mẹ đại nhân lăn lộn đc còn xuất sắc hơn cả Trần Thuật, áo len mặc bên trên người nó này đều là mẹ y tự tay đan, lần trước Trần Thuật có đãi ngộ bậc này, còn là hồi học Tiểu học đâu, về sau đều là mua.

Coi thêm truyện Đam mỹ sinh tử văn

Chẳng qua Trần Thuật xem cái áo len thủng lỗ chỗ bên trên người Bia, cũng không thực sự mến mộ, thỉnh thoảng lúc dắt nó đi dạo, cũng khá đống ý nó, cứ luôn cảm xúc một thân quần áo này của Bia đứng ở giữa đám chó, có chút ảnh hưởng đến hình tượng cẩu sinh…

Bia đc mẹ y nuôi hai năm, chỉ số mưu trí tương đồng với Trần Thuật đc mẹ nuôi đến khi mười tuổi, đã tự giác tiến hóa thành một con chó bớt lo, biết người làm mẹ sơ ý không đáng tin, hết thảy đều phải phụ thuộc vào chính mình. Lại là con cả trong nhà, muốn làm tấm gương đi đầu cho hai đứa em trai Husky khờ dại, cho nên trên cơ bản Bia vẫn là ngoan, Trần Thuật hôm nay cũng sơ suất, đi hai vòng quanh quảng trường nhỏ ở bên dưới lầu nhà mẹ y, mắt thấy Bia chui vào bụi cỏ nghếch chân sau xử lý, y cũng liền phi lễ chớ nhìn đi tìm kiếm chỗ hút thuốc.

Hút xong xuôi hai điếu thuốc, móc tờ giấy quảng cáo mẹ y nhặt được gấp thành túi con ra, chấn hưng tinh thần chuẩn bị đi xúc phân, lại đột nhiên bắt gặp, không hề thấy Bia!

Không ở trong phần vừa mới rồi đi giải quyết!

Coi thêm list Truyện xuyên không

Trần Thuật thuở đầu còn chẳng rối rít gì, trước kia cũng từng xảy ra chuyện tương tự, chưa kịp làm cái gi Bia đã tự mình chạy về nhà, y thậm chí cũng chưa sợ hãi tìm, trước tiên không chút hoang mang giải quyết và xử lý “sản phẩm”, sau đó mới chậm rì rì gọi vài tiếng: “Bia, Bia?”

Giọng Trần Thuật rất dễ dàng nghe, tuy rằng vài năm nay làm một quản lý tiêu thụ, bị nhuộm đẫm rất nhiều thuốc lá cùng rượu, tuy nhiên trong giọng y tự mang trong mình một chút lười nhác, ngạo mạn, làm cho thanh âm cũng đều có vẻ quý xờ tộc.

chính vì như vậy người đi qua lân cận nghe y kêu, ba năm lần liền nhiều khi có vài vị đi lên hỏi: “Bia gì? Bán thế nào?”

trong tim Trần Thuật trúng một mũi tên, nghĩ cái kỹ năng tay nghề đặt tên này, mẹ y xem như đã đạt đến đỉnh cao, Bia là lão đại nhà chúng ta, hai con Husky phía sau, nhận thấy gọi là Cola cùng Nước Khoáng… Còn may ba con này là tách ra dắt đi bộ, nếu không y kêu thành một chuỗi, không chắc sẽ có được người lại đây đối vế bên dưới cho y: Lạc rang hạt dưa cháo bát bảo?

Tìm hai vòng, không hề thấy bóng dáng Bia, Trần Thuật có điểm hoảng. Tuy rằng y cũng là con ruột, nhưng địa vị ở gia đình rành rành ra đó, trước mắt Bia đó là được sủng ái hơn y nha, giờ nếu là mất, đừng nói mẹ, ba y phỏng chừng cũng sẽ không tha cho y. Giữa trời lạnh, Trần Thuật đổ những giọt mồ hôi, lãnh tĩnh cân nhắc một chút, mau chóng về nhà, chỉ số thông minh của Bia vẫn còn đó, chắc hẳn rằng đã tự mình trở về!

Quả nhiên đi vòng qua bụi cây trọc bẹp do mùa đông, còn chưa tới cửa tòa nhà, Bia đã sung sướng nhào về chỗ y, Trần Thuật buông lỏng, không mất là giỏi rồi, miệng lại mắng lên: “Mày chạy đi đâu, còn hoàn toàn có thể để người bớt lo chút không? Mày nói mày cũng lớn rồi, sao còn như thế…”

Lời còn chưa hoàn thành, Bia bổ nhào vào dưới chân y, một tên khác cũng bổ nhào tới trước mặt y, hai tay bắt lấy vai y.

Trần Thuật bị dọa nhảy dựng, ngẩng đầu nhìn, tên này cao không hề kém y bao nhiêu, có lẽ rằng còn khỏe hơn một chút? Khuôn mặt rất đẹp trai rất anh khí còn rất kiên trì, tóc khác thường ngắn, khiến cho gương mặt thêm vài phần trẻ trung và tràn trề sức khỏe. Gương mặt này hiện tại lòi ra đỏ ửng tỏa ra hơi nóng, cách lại gần, xong xuôi khoát đã sắp dán đến phía trên mặt Trần Thuật, trong lòng Trần Thuật tĩnh mịch cho bảy điểm, bộ dạng tuy rằng rất đẹp trai, nhưng quá mãnh liệt, đối với khoản này hứng thú của y không lớn, đưa theo cũng không đủ chim bé dại nép vào người…

Đọc thêm list truyện cưới trước yêu sau

“Chó anh à chó anh à? Có phải chó anh hay không?” Trần Thuật ở bên kia còn đang nghĩ lung tung, tên này đã đổ ập xuống kêu to một trận, sắp cắn lên rồi.

Trần Thuật nghe cách dùng từ của cậu ta, nhíu nhíu mày, thứ nhất cúi đầu nhặt dây thừng của Bia lên, im thin thít lùi về sau một bước, không vui mở miệng: “Nói ra làm sao đâu, ai chó chứ?”

“Có phải chó, của, anh không?” thanh niên kia giận dữ đến mức âm thanh cũng không liền mạch.

“Nha, giờ thì đúng rồi, phải mang theo cả chữ “của” chứ.” Trần Thuật cười, phủ nhận: “Không phải, không hẳn chó của tôi.”

“Không phải?” giới trẻ sửng sốt, lập tức lại kêu lên: “Không có khả năng! Tôi đã đuổi nó hồi lâu, ví dụ thấy nó chạy về phía anh, lại nói không hẳn chó của anh, anh nhặt dây thừng buộc nó làm gì?”

“Cậu kêu cái gì nha.” Trần Thuật thầm nhủ giọng đứa nhỏ này thật đúng là dễ nghe, thật tuổi trẻ thật sáng ngời mà. Y vừa thấy thái độ này của người ta liền biết cam đoan là Bia tạo nên sự chuyện xấu gì, khởi nguồn từ thói quen công việc và nghề nghiệp, vì duy trì điểm mạnh khi đàm phán, lúc càng vô lý thì càng phải ngạo mạn, y khác thường bình tĩnh, nhàn nhạt hỏi: “Xác định Chưa hẳn chó của tôi, nhưng cậu có chuyện gì nói theo cách khác với tôi, là chó của mẹ tôi.”

“…” người trẻ tuổi vừa qua còn khí thế hoành tráng, hiện tại đột nhiên cứng họng, trừng ánh mắt, một câu cũng không nói ra được!

Trần Thuật cũng kỳ quái, rà ra đa lên lên xuống xuống đánh giá, chủ động hỏi: “Nó cắn cậu?” kẻ địch mặc rất bí mật, nói chẳng có tác dụng, dù sao trời lạnh như thế, chỉ có mặt cùng tay lộ ở bên ngoài, một chút vết thương cũng không tồn tại.

“Nó!” giới trẻ đỏ mặt trướng đầu.

“Cắn chó nhà cậu?” Trần Thuật lại nhìn phía sau giới trẻ xem, không tồn tại đương sự khác hay chó khác mà.

“Nó!” giới trẻ đầy mặt khuất nhục.

“Tiểu bên trên xe cậu?” Trần Thuật đành phải lại đoán.

“Còn quá đáng hơn thế!” người trẻ tuổi đầy mặt bi phẫn kéo quần bò mình một chút, chỉ ống quần nói với Trần Thuật: “Tự anh xem đi!”

Trần Thuật theo hướng ngón tay hắn nhìn nhìn, một mảnh nhỏ dại chất lỏng cực kì không rõ ràng, nếu như không nói còn thật không phát hiện đc, này mẹ nó không phải là nước tiểu đi – ý nghĩ đó vừa lóe lên một cái, trước khi kịp xấu hổ y đã cười ầm lên không còn ức chế: “Ha ha ha ha ha ha, cậu, cậu, nó, nó, nó gì kia cậu? Ha ha ha ha ha…”

Xem Trần Thuật cười tới ngửa tới ngửa lui, giới trẻ cũng thiếu chút nữa banh không trụ, xém chút nữa liền cùng bật cười, may mà sau cuối nghĩ tới mình đó là người bị hại, mẹ, chuyện này nếu không hẳn phát sinh bên trên chính người mình, vậy xác nhận là rất bi tráng cười, chỉ mới nghe người ta mắng qua: “Thật xui xẻo!*”, nhưng bị chó không hề mô tả gì kia, chưa biết đã có ai từng bị chưa!
Chúc bạn đọc truyện ‘Công thật không lo trước sau’ vui vẻ!

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *