Thư Quân, trẻ trung, công bình, đang lúc thất nghiệp nghe lời dụ dỗ của 1 người thân mọi người đã từng bước chân vào làng giải trí thư dãn, chưa ao ước biến thành minh tinh, chỉ cần nhân lúc nhàn rỗi thử bắt đầu làm đến vui.Chu Tử Hành một tổng chủ tịch phong độ, hào hoa, niềm mơ ước của bao bạn gái. Chúng ta thốt nhiên gặp nhau một lần ở mảnh đất cổ điển, đẹp mộng mơ Lệ Giang. Chạm chán lại nhau ở thành phố nhộn nhịp.

Giới thiệu truyện Mưa gió thoáng qua chúng tôi yêu em

Tác giả: Tình chưa Lam Hề
Thể loại: Ngôn tình tổng tài

Trích đoạn truyện Mưa gió thoáng qua tôi yêu em

Cô là người tình của anh ấy, tuy thế chẳng phải là mọi người có một, anh là đối tượng thư giãn giải sầu của cô, nhưng mà cô cũng xác xắn chẳng thể nào yêu anh.

Cuộc hotline điện thoại về tối qua cũng chẳng cố kỉnh nào tác động nhiều cho giấc ngủ của Thư Quân.

bây giờ, lúc đó cô đã mơ mơ màng màng, chỉ biết người trong gia đình có vẻ như đã chọc giận thành viên trong điện thoại. Cố kỉnh mà lại bởi vì quá cảm cúm, chỉ nghe anh nói hai câu thì cô sẽ ấp ủ điện thoại ngủ mất rồi.

cho đến lúc tỉnh giấc thì bên trời đã nhô cao quá tía sào, chiếc Smartphone cầm tay đã còn gác bên tai. Thư Quân suy ngẫm, sau cuối đã Call điện thoại lại, tuy vậy hiển nhiên là điện thoại đã được chuyển giao. Nhận điện là giọng phái nữ có ngữ điệu “công thức hóa”: “Châu Tổng lúc này sẽ họp…”.

Thật ra cô chưa quen biết các bạn cận của Châu Tử Hoành, C.ty của anh ý to bởi thế, thanh danh người nào cũng biết tuy thế chưa lần nào cô đặt chân bước vào. Thư cam kết phủ nhận ra cô, hỏi thăm theo thường lệ: “Xin hỏi cô là…?”.

“Bỏ đi.” Thư Quân ngồi bên trên giường Để ý đến. “Chẳng tất cả Việc gì cần thiết cả, cô chưa cần nói sở hữu anh đó. Cảm ơn cô! Tạm biệt”

Đầu dây điện thoại vừa ngắt, một giây sau Nicole gọi đến nói có cô: “Buồi ghi âm chiều nay tạm thời hủy vứt, chuyển hẳn qua 8 giờ tối”.

“Vì sao?” Thư Quân vừa mở ti vi vừa hỏi.

“Từ Bội Bội cũng cần dùng phòng thu, bản thân mỗi chúng ta đành phải nhường thôi.” Giọng Nicole nghe chừng đầy cứng cỏi, đây là biểu hiện mở ra trọng điểm trạng của cô đã không vui.

Thư Quân chưa phản ứng chỉ khẽ nhướng lông mày rồi “Ờ” một tiếng ra ý đã hiểu.

Ai bảo người ta là chị cả, tựa cũng như mặt trời giữa ban ngày cơ chứ? Thật ra, với cô sao cũng đã được, chỉ là một vai diễn nhỏ tuổi, Chịu chút thiệt thòi cũng không vấn đề gì. Nhưng mà chỉ lo Nicole lần này bít tất tay trong lòng, dù gì cũng đã đã từng là thai sô sáng giá. Giờ vạn bất đắc dĩ đề xuất dẫn dắt người nhà new thế này, lại còn nên nhịn nhục nữa.

các bước hoạch định từ trước đã trở nên hủy quăng quật, Thư Quân lại cảm giác hơi vui vui.

Gần hai tuần trong trạng thái bận rộn quá mức khiến cô thật sự cảm thấy nạp năng lượng không tiêu, nhưng mà ở trước bên mọi người lại phải duy trì tinh thần căng đầy, để lộ chút vẻ mệt mỏi rất nhiều có khả năng bị cảnh báo. Vì thế cơ mà chỉ chắc là về căn nhà, tẩy rửa lớp phấn trang điểm rậm rạp bắt đầu có vẻ trông thấy quầng thâm mắt của mình.

Cô gọi cho bản thân một phần cơm trưa, lại thừa dịp có thời gian rãnh rỗi chiều tối tận dụng loại bếp nướng bắt đầu, nấu thử món bánh trứng chơi tệ nướng theo cách làm trên mạng.

bếp nướng cùng đông đảo công cụ đầy đủ là của Quách Lâm tặng lúc dọn ngôi nhà bắt đầu.

“Biết cậu không tài giỏi nghệ bếp núc, cứ xem như là để trang trí đi, phòng bếp trống chưa cũng không lạ mắt đâu.” Lúc ấy Quách Lâm đã nói rứa.

Bánh trứng gà ra lò, quả nhiên là nhà cửa thất bại, Thư Quân chiêm ngưỡng và ngắm nhìn mâm các loại thức ăn nho nhỏ nướng xoàn hồi chậm, nhấc lên chui vào miệng cắm một miếng, trong lòng bã, phân minh là đã học theo các quy trình đưa ra các chi tiết sao lại không thắng lợi chứ?

có lẽ rằng, bên trên đời này thật sự bao gồm hai chữ “thiên phú” là đáng nói. Ví như, cô chưa có thiên phú chế biến nạp năng lượng. Dòng cô biết chỉ cần ca hát.

thuở đầu, công việc đặt chữ ký với công ty băng đĩa này cũng không vấn đề gì, cũng chẳng giống như nhiều đại minh tinh lúc nhận lời vấn đáp nói các lời đại một số loại như: “Dẫn người trong gia đình đi chất vấn kết quả trời xui đất khiến thế nào rốt cục tổ ấm được nhận lời luôn”. Các trải nghiệm của cô ấy không được diễn hý kịch cơ mà may mắn thì cô bao gồm đủ.

Khi Mạc Mạc đưa phiên bản ghi âm của cô ý đi, cô vốn không hề hay biết. Mãi mang lại hai tháng sau nhận ra phúc đáp của khách hàng băng đĩa, Mạc Mạc vui mừng hớn hở chạy cho tậu cô, cô đã chứ còn chưa ý thức được phiên bản thân thành viên gia đình chuẩn bị bước chân đi trên cảnh đường phố này.

“Ai bảo tớ mong muốn ca sĩ?” So cùng với sự kích hễ của Mạc Mạc thì Thư Quân có thêm triệu chứng thờ ơ.

“Ngôi sao đó! Làm đại minh tinh chất lượng không đảm bảo ư?” Mạc Mạc giương lớn mắt vô tội hỏi vặn lại

“Nhưng cũng có thể cả đời không nổi tiếng nổi!”

“Chưa đi chất vấn làm sao biết được? Giọng cậu hay như cố, chưa đi thật tiếc quá!”

Cô có hơi nặng nề xử: “Nhưng nhưng tớ chưa thích ca hát”.

“Cưng à, cậu quên là người thân đang thất nghiệp à? Hiện giờ duy nhất các bước bày ra trước mặt, tại sao lại chưa thử chứ? Huống đại dương lại là công việc hào nhoáng, sau này dường như đã có rất nhiều “đuôi” đấy!” Mạc Mạc tiếp tục thế thuyết phục: “Đây là các bước, nhằm là kiếm tiền, bao gồm gì nhưng mà thích hay chưa thích chứ! Gồm bao lăm chúng ta thật sự ngưỡng mộ quá trình của mình đâu chứ?”.

Câu chung cục hơi hơi bao gồm lý, vả lại vừa đánh trúng huyệt tử của Thư Quân.

Đúng nuốm, cô đang không gồm việc làm, cơ mà số tiền gửi ít ỏi trong ngân hàng cũng chẳng gắng cự được bao lâu nữa.

“Mỗi ngày thư Trình làng cũng như bản ghi âm chuyển về cho công ty băng đĩa cụm Bởi vậy, của cậu chưa bị quăng quật vào sọt rác vốn sẽ là may mắn rồi.” Hôm xác định ký kết hợp đồng, Mạc Mạc đã nói do đó.

Thư Quân cười, kéo bả vai cô: “Đúng cầm cố, đúng nạm, cậu chính là cô bé thần may mắn của tôi, bởi cuộn băng ghi âm thời đi học giúp tớ chọn được công việc, thật là cảm kích cực kì. Đi nào, tớ mời cậu đi nạp năng lượng mỳ kéo!”.。

Cô không để Mạc Mạc nhìn thấy trọng điểm trạng không yên tâm của cô. Bước vào giới này, trực giác mách bảo đã có rất nhiều chuyện không hay đang chờ đón cô.

Quả nhiên C.ty sắp đặt mang đến cô một thành viên gia đình thay mặt đại diện tên là Nicole. Tiếp xúc được vài ngày, Thư Quân chỉ đành bí mật than khổ trong lòng. Tuy nói là chúng ta đại diện, tuy nhiên tính khí cũng như phong thái còn chảnh hơn cả ngôi sao nữa, một ngày dài sở hữu một vẻ bên hững hờ, truyện trò khi nào cũng giản tiện dễ hiểu, cố kỉnh nhưng nghe tựa cũng như sẽ phát ra mệnh lệnh.

Ở Nicole thiết yếu nói cảm xúc được, Thư Quân bắt đầu vào nghề chưa chắc chắn quy tắc sẽ

>> tham khảo thêm top truyện Ngôn tình ngược

thường bị mắng đến u đầu mẻ trán. Cho tới một ngày nào đấy nghe thấy tin đồn trong nhà vệ sinh, giờ đây bắt đầu biết hóa ra Nicole đã từng một thời huy hoàng, thời kỳ đỉnh cao trong tay đang dẫn dắt vài ngôi sao nổi tiếng trong giới ca sĩ hiện thời.

đến nay chỉ đảm nhận mình bắt đầu bớt cỏi cũng như cô, đổi lại là thành viên khác trong lòng cũng trở nên cảm thấy không vô tư. Thư Quân nghĩ nỗ lực, cũng dần dần mang lại qua số đông lời lẽ sắc nhọn của Nicole .

Cũng may Thư Quân chưa ngốc, ngày thường cực kì cố kỉnh, ngóng đến qua thời kỳ thử Việc, cả hai cùng chọn am hiểu tính nết của nhau thì cô cũng như Nicole bắt đầu hình như sống với nhau trong hòa thuận.

Thời gian ghi âm chỉnh dốn là tám giờ về tối, Thư Quân cho trước nửa giờ đồng biển, ngồi ở cái ghế phía bên ngoài đùa dế yêu mãi cho đến khi trợ lý nhắc nhở cô: “Đến giờ rồi”.

Cô ngẩng đầu tuy vậy ánh sáng ở trong phòng thu đã còn sáng, hiển nhiên người trong gia đình trong đó đã còn sử dụng.

“Tính sao đây?” Trợ lý Tiểu Kiều nhìn đồng hồ, “Đã đủng đỉnh 10 phút rồi”.

“Đợi bổ xung đi.” Thư Quân xoay sang yên ủi cô ta.

hóng được chặng nửa tiếng đồng hồ thì Từ Bội Bội bước đi, Thư Quân ngay hiện tại bắt đầu đứng lên đựng chiếc Smartphone đi. Làn hương thơm lan tỏa ra từ thân thể, đại minh tinh đeo mắt kiếng đen, so có mẫu thiết kế thân yêu cùng nụ cười tươi như hoa đứng trước ống kính rành mạch một trời một vực, bị vây quanh bởi vài người trợ lý, bảo an, bên chưa biến sắc lướt qua bên cô.

Tiểu Kiều đang không phục, lại như bao gồm chút ưa chuộng, trợn mắt ngước quan sát theo bóng dáng của mình. Thư Quân chú ý cảm giác thật buồn cười, liền rứa bạn dạng nhạc vỗ vỗ vào vai cô ta: “Đi thôi!”.

Tiểu Kiều hoàn hồn, cười hi hi hỏi: “Chị Thư, lúc nào chị có lẽ cô ấy?”.

“Không biết.”

“Đợi bản thân mỗi chúng ta cũng “nổi” rồi, thì chưa sẽ phải nhịn nhục nữa.”

Thư Quân ngừng lại khẽ cười, “Sao, cảm nhận ấm ức à?”

“Có một chút”, Tiểu Kiều mím môi, góc nhìn thành thật, “Chị Thư hát hay do vậy, em thấy còn hay hơn cả Từ Bội Bội, không lý nào không nổi?”.

“Cảm ơn lời khen.” Thư Quân sẽ mỉm cười, trong lòng lại nghĩ, cộng lắm là chưa làm nữa, dù sao thì sự hứng thú của cô ý không phải bước này. Bất tất đề nghị tranh đấu mang con người sứt đầu mẻ trán, lại còn nên liều lĩnh mạo hiểm với đều rủi ro của quy định ngầm nữa chứ?

Ghi âm xong thì cũng từng khuya, Thư Quân ngồi trong xe rút điện thoại ra xem, chẳng bao gồm cuộc Điện thoại tư vấn nhỡ nào cũng chẳng tất cả tin nhắn nào không đọc.

Lẽ cố nhiên, Châu Tử Hoành chẳng lúc nào đưa tin nhắn. Cuộc đời của anh ý có lẽ rằng muôn màu muôn vẻ, hàng ngày mỗi đêm số đông được làm cho đầy bằng hồ hết mùi hương ấm cúng cùng thân thể mềm mại ngọc ngà. Tuy nhiên ở một vài phương diện khác lại giản đơn mang đến đáng sợ.

Ví như, bất kể sự câu hỏi gì anh cũng đều có thói quen giải quyết qua điện thoại, mặc dù là anh và đối phương chỉ cần có nói một câu. Có vài lần trông thấy cô nuốm điện thoại đưa tin nhắn anh hoài nghi: “Em chưa thấy chũm là bất tiện sao?”.

“Hoạt hễ ngón tay chiếc có vẻ rèn luyện trí óc.” Cô khác mang anh, cho rằng đưa tin nhắn cũng là một thú vui. Nhưng mà từ sau đêm qua, cả điện thoại anh cũng chưa Điện thoại tư vấn đến cô.

Thật ra cô không cảm giác ngạc nhiên về Việc này, cô biết anh sẽ giận.

Tổng người đứng đầu Châu tính khí rứa nào, e là cô là một trong số ít chúng ta bên trên dương gian này hiểu rõ. Đề nghị chạm chán buổi tối qua đã biết thành cô chối từ, sau đó cô lại ngủ ngay trong cơn nổi giận tam bành đầy trọng đại. Theo tính biện pháp kiêu căng tự phụ của Châu Tử Hoành nếu còn chủ động liên lạc sở hữu cô thì ấy gọi là chuyện “nghìn lẻ một đêm”.

Taxi dừng ngay cửa ngõ biệt thự trong màn đêm, Thư Quân kéo kéo loại mũ, chạy xồng xộc mang đến trước khu biệt thự màu đỏ, tiến lên trước, ấn chuông cửa, kiên trì như nạm vừa đúng trong 5 phút, quả đúng là tư cụ không vào được quyết không chấm dứt lại.

sau cuối có người mang đến xây dựng.

Hai tay cô bỏ vào túi của áo thể thao, chớp chớp mắt có biểu cảm mỉm cười nhưng cũng như chưa cười cợt, “Anh ở nhà à!”.

bạn cánh mày râu trước mặt chưa đáp trả, góc nhìn lãnh đạm lướt một vòng trên gương mặt cô.

“Lạnh quá, vào đi rồi nói…” Cũng chưa ngóng đối phương đồng ý, cô liền cần đến bả vai huých vào cửa, chen thân hình mảnh mai tiến vào trong.

ở trong nhà hệ thống sưởi ấm phần nhiều, ngay cả sàn căn nhà cũng ấm áp.

Thư Quân đá văng giầy, cởi áo khoác bên ngoài không tính, sau đó hỏi sở hữu nụ cười đựng chan: “Ai làm cho anh không vui à?”.

Thật ra Châu Tử Hoành chỉ mặc quần cộc áo đơn thoải mái, đầu tóc cũng hơi rối cơ mà đa số chưa hình như gì là lộn xộn, dẫu vậy là thiết kế đầy ấm no lịch thiệp. Thần sắc anh miễn cưỡng quan sát cô, vẫn ngồi ở sofa, gác chân lên, vỗ vỗ vào ghế trống mặt cạnh: “Lại đây nào!”.

Quả nhiên Thư Quân vâng lệnh Cách sang, cô giờ đây và tối qua đa số phân biệt, phần lớn vâng lời.

ngờ đâu mông vừa kê ngay cạnh cho ghế sofa liền bị Châu Tử Hoành tóm chặt lấy rồi ấp ủ chầm lấy

Anh không chút thương hoa tiếc ngọc, cô bị đau nhức, khẽ rên lên một tiếng: “Ai da…”, cơ thể mất tự chủ tựa vào nhà bạn anh.

bộ ngực Châu Tử Hoành đầm ấm rắn chắc hẳn, chưa đến bằng một lớp vải bông, khuôn bên cô áp liền kề vào anh, Ngoài ra hình như cảm nhận thấy nhịp đập mạnh bạo cứng nhắc trong lồng ngực.

“Rốt cuộc em tất cả ý gì, hả?” Ngươi phái mạnh đẹp trai rành mạch chưa vui, âm điệu cuối làm tiếp có chút âm bởi nguy hiểm, ngón tay không bạo dạn chưa nhẹ mân mê gò má chưa tẩy trang của cô ý.

“Ý gì là ý gì chứ?” Thư Quân thế sức ngẩng đầu lên, góc nhìn hiện sự vô tội.

Châu Tử Hoành chưa nói gì, chỉ khẽ nheo đôi mắt, lúc này cô new thật thà giải thích: “Gần đây mệt mỏi quá, ngày nào cũng không ngủ đủ”.

Xem ra đúng là cô siêu ốm, từ góc nhìn của Châu Tử Hoành thấy rõ sắc xanh thẫm dưới quầng mắt, da láng mịn giờ cũng nổi hai nốt mụn hồng nhạt ở gò má.

Châu Tử Hoành cười cợt. “Nếu đã dành hết thời gian đến nỗ lực bỏ ra bởi bật dậy khỏi chốn ấy đi.”。

“Thế thì không đủ.” Thư quân nhân lúc chuyển bốn rứa, cầm cố chưa xoay chúng ta, hơn nữa đã không cách gì thoát được sự chế ước của anh ý.

“Vì sao?”

“Em hy vọng bom tấn nhưng mà.” câu trả lời lần thứ 101 của cô được đưa ra giống hệt như nhau.

“Nói sạo!” Châu Tử Hoành cười, bóc trần cô chưa chút khách khí, tuy thế cũng chưa truy vấn gì bổ xung nữa.

Thật ra mỗi lần đông đảo vì thế, việc này được nhắc đến không bên dưới một lần, dẫu vậy chẳng biết vượt quá hai câu. Cô thi thoảng than thở quá trình dành hết thời gian trước bên anh, còn anh cũng hảo trung khu bỏ ra lời đề xuất cơ mà cũng chẳng kiên quyết. Sáng tỏ biết lý do của cô là giả, phanh phui thì vẫn cứ bóc trần dẫu vậy anh chẳng phải tất cả chút hiếu kỳ có lời giải thật sự là gì.
>> xem thêm phân mục Truyện cưới trước yêu sau

Leave a Comment