Mọi chuyện bước đầu trong một lần nằm ngoài kế hoạch không cẩn thận đồng thời chiếu thẳng qua, hai người tại cổ đại lần đầu tiên tương kiến (gặp lại), kết quả…

Trình làng truyện Cùng quân lúc đầu tái ngộ

Tác giả: Tiểu Tiểu Hoa Hạng Tử
Thể loại: đam mỹ sủng, cổ trang, ôn nhu tướng quân công x nhuyễn manh dễ thương và đáng yêu dân thường thụ, trọng sinh, xuyên không, ngọt sủng, HE.

Trích đoạn truyện Cùng quân lúc đầu hội ngộ

“Đã hai ngày, hắn Vì Sao còn chưa tỉnh?”

Tướng quân tuổi trẻ ngồi, cúi đầu nhấp ngụm trà, sương khói lượn lờ che con ngươi như sao. Gương mặt tuấn lãng bị hơi nước u ám và sầm uất nhiễm ra mấy phần nhu tình.

phía bên trong phủ tướng quân, những thái y mỗi cá nhân đầu cúi thấp xuống, ngươi nhìn ta một chút, ta nhìn ngươi một chút, không dám nói lời nào.

“Lang băm.”

Tướng quân nhẹ dịu phun ra hai chữ, không giận tự uy.

nếu như là ở hiện đại, nhãn hiệu các ngươi sợ là sớm đã bị ta mang người giẫm ba trăm lần.

Nhìn hiệ tượng tướng quân rất bình tĩnh, trong trái tim nghĩ như vậy.

Mà đám Thái y viện, người bảo thủ không nghe đc nhất người khác xem thường y thuật của chúng ta, Trương thái y dẫn đầu bên dưới mọi người nhìn chú ý bước lên, run rẩy chắp tay nói:

“Vị này… Chuyện này…”

Trương thái y đột nhiên không biết xưng hô người bên trên giường thế nào, hoàn toàn có thể ngủ ở nội thất tướng quân… dĩ nhiên sẽ không là tiểu nhân vật…

“Vị công tử này bên trên người thương tuy ở đầu, tay là chính, đầu gặp phải trọng kích, bên trên người kinh doanh nhỏ càng nhiều không ít. Theo lão thần, công tử vốn dĩ là không sống qua đêm đó… không biết thế nào, như kỳ tích còn giữ được một hơi, thương trên người đến chậm, hoàn toàn có thể chậm rãi chữa trị đã là vạn hạnh trong xấu số.”

>>> Đọc thêm Truyện tranh đam mỹ có thịt

vốn dĩ là không sống qua? Vẫn tồn tại giữ lại một hơi? Y hệt như hắn trọng sinh? Trong tâm Lục Lang Phong chợt lóe một ít ý nghĩ, phía trên mặt không hiện ra.

“Ân? Phải không.”

Tướng quân trải nghiệm chén trà bên trên tay, mắt cũng không nâng, lại cho tất cả những người một loại áp lực vô hình.

Một đám thái y, đem đầu thấp đến cành thấp hơn. Trương thái y không thể làm cái gi khác, lần thứ hai gánh trọng trách nói:

“Thời điểm vi thần check thương thế công tử, bắt gặp bên trên người hắn có tương đối nhiều vết thương cũ, hơn nữa mạch tượng so người thường kha khá suy yếu, đoán chừng là từ nhỏ dại thân thể đã suy yếu, dùng dược cũng không thể mạnh, chỉ có thể đủng đỉnh dưỡng.”

Chén trà trong tay tự nhiên bị nắm chặt, tướng quân đứng dậy, thân hình cao to như nhai thượng tùng bách sừng sững không ngã, giơ tay:

“Lui xuống đi.”

Một đám thái hệt như được đại xá, xoa mồ hôi lạnh trên trán một chút khom người lui ra.

Tướng quân nhu nhu mi tâm, vén lên rèm châu đi vào thiết kế bên trong. Thiếu niên nằm bên trên giường thân hình thon tí hon, bên trên đầu có vết máu lóa mắt ứ đọng, như bị người ác ý vẽ lên ở trên mặt đậm nhạt không đều.

trên bả vai quấn vải trắng thật dày, hai ngày qua, vết máu đã nhạt rất nhiều.

Lục Lang Phong ngồi bên mép giường, người bên trên giường vẫn không tỉnh.

“Ngươi chừng nào mới chịu tỉnh lại?”

Lục Lang Phong nắm chặt tay y lộ bên ngoài tay, tự nhủ.

may mắn là cuối hè, hẳn là sẽ không cảm lạnh.

Người trên giường cau mày, không biết là đau hay là mơ tới chuyện gì đó không hay. Lục Lang Phong ngồi ở bên giường, không nhịn được vuốt lên lông mày người bên trên giường nhăn lại, tay nắm chặt càng thêm mềm nhẹ.

Tô Hiểu Cửu mơ mơ màng màng, chỉ cảm nhận thấy đau đầu, tay đau, chân đau, body đều đau, trong đầu một mảnh hỗn độn. Thật giống có cảm hứng ôn nhu phất qua mặt, xúc cảm tay bị quấn lấy, thật ấm cúng, không nhịn được muốn tới gần…

Người bên trên giường từ từ buông lỏng lông mày nhíu chặt, hướng sát bên nhích lại gần, Lục Lang Phong cong khóe miệng.

Lục Lang Phong nhìn y mặt mày thanh lệ, nhớ lại bộ dáng ngày đó y uy(cho~) mèo ăn.

Ngày đó tài xế trong nhà có việc vừa khít không tới đón, Lục Lang Phong dễ chơi dọc theo đường phố lờ đờ đi, người qua đường đều vội vã, chỉ có góc đường một người ngồi xổm, đem một khối nhỏ bánh mì cuối cùng trong tay đút cho một con mèo hoang, sờ sờ đầu mèo. Mèo bé dại dễ chịu và thoải mái híp mắt hướng người nọ “Meow” một tiếng.

sau đó hắn ổn định, đứng dậy, thân thể khó mà nhận thấy mà quơ quơ, đi về phần bên trước. Lục Lang Phong không biết nam sinh cho mèo ăn tên gọi là gì, chỉ biết là thời điểm y cho mèo ăn rất ôn nhu, còn tồn tại mấy phần… Mê man phương hướng, chẳng biết đi đâu.

tiếp nối mỗi lần Lục Lang Phong đều sẽ dặn dò tài xế cố ý đi kia con phố dạo một vòng. Hắn luôn theo bản năng hướng chỗ góc đường nhìn sang, chính mình cũng không biết đến cùng là kỳ vọng cái gì.

thế nhưng thời điểm ngoài cửa xe vô tình có mặt thân Hình ảnh người nọ, sẽ có được loại cảm giác gọi là sung sướng ở trong thâm tâm lan tràn. Hệt như tháng tư tơ liễu mượt mà nhẹ dịu phất qua đầu quả tim, ở đáy lòng đánh lên từng tầng từng tầng đẩy sóng nhỏ.

có những lúc, Lục Lang Phong cùng y đi một đoạn đường, nhìn bóng sống lưng thiếu niên, nhìn y góc nhìn thẳng mà đi qua từng con phố. Y cúi đầu đi như thế, thật giống xung quanh đều không tồn tại việc gì đáng cho y chăm lo.

trong tâm địa em, đến cùng chứa những gì? Lục Lang Phong muốn hỏi, lại phát hiện mình cũng không tồn tại một lập trường thích hợp.

chắc hẳn rằng là vì biết đến đáp án của luận điểm này, e rằng đi, Lục Lang Phong tự nói với mình như vậy… Cho nên hắn có một lần đi theo phía sau y, cùng y đi qua từng con đường nhỏ tuổi, lần đầu tiên cùng y đi tới bên dưới lầu một ngôi nhà.

Lục Lang Phong đứng ở bên đường, nhìn y đi vào một trong những căn nhà. Thiếu niên bước chân ở bên dưới lầu dừng một chút, liếc mắt một cái phía sau liền quay người lên lầu. Nếu như không theo chân y, Lục Lang Phong vĩnh viễn sẽ không biết giữa một thành thị sẽ có 1 mảnh đất giải phóng cũ như thế.

Hắn cứ như vậy đứng bên đường, nghe âm thanh đối diện chơi mạt chược, âm thanh nổ dầu lúc xào rau, tiếng huyên náo hài tử khóc, nhóm bác gái bát quái(trò chuyện~), tiếng huyên náo phu thê cãi nhau…

trên bức tường ô dầu cổ xưa gold color sậm, sơn tường xám trắng rơi xuống, tán loạn phía trên mặt đất bị người đi đường qua lại giẫm nát, có cố chấp treo trên tường, theo gió đơn độc đung đưa.

Đỉnh đầu trời mờ mịt một mảnh, dương quang(ánh mặt trời~) tựa hồ xưa nay cũng không đến thăm nơi này. Lục Lang Phong đột nhiên đau lòng y lthuộc về nơi này, thiếu niên ôn nhu cười rộ lên hảo nhìn đừng nên thuộc sở hữu nơi như vậy này… y phải tồn tại nơi sạch sẽ nhất bên trên thế giới này a…

Chúc độc giả đọc truyện vui vẻ!

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *