Trọng sinh chi linh khoảng cách tiếp xúc kể về 2 nhân vật Quan Hủ Hành and Yến Tử Thanh, theo dõi truyện ngay bạn nhé.

reviews truyện đam mỹ trọng sinh chi linh khoảng cách tiếp xúc

Tác giả: Phiền Lạc
Thể loại: đam mỹ xuyên không

Trích đoạn truyện trọng sinh chi linh khoảng cách tiếp xúc

Vào buổi tối, phía bên trong thư phòng của Quan gia ở lầu ba, một giới trẻ nghiêm túc đứng ở đó, hai tay để bên cạnh hông kề sát vào mép quần, ngón tay bởi vì khẩn trương mà hơi hơi co lại, Trong khi muốn kéo rách nát cả quần tây, nhưng dưới cái nhìn của người đàn ông lãnh đạm đối diện, lại theo phiên bản năng buông ra. Bầu không khí trong thư phòng quá thấp, thấp đến nỗi khiến cho hắn cũng không thể nào bảo trì được hô hấp bình tĩnh vốn có.

“Đây là có chuyện gì?”

Quan Hủ Hành nhìn lướt qua tư liệu để trên bàn, văn kiện rất hiếm lắm, lại thẳng tắp chỉnh tề, chào làng sai trái của người thanh niên.

câu hỏi quá mức bình tĩnh, lại càng khiến người trẻ tuổi thêm khẩn trương, mồ hôi lạnh đều chảy đầy trán.

“Thiếu hụt công khoản, mua vào số lượng lớn dược phẩm không quan trọng.” Quan Hủ Hành hừ một tiếng, “Quan Nguyệt, cảm ơn con đã tặng ngay cho ta phần hậu lễ lớn như vậy vào ngày sinh nhật năm mươi của ta.”

“Ba…” Quan Nguyệt muốn biện giải, nhưng đối diện với ánh nhìn sắc bén của cha mình, lại cúp đuôi không dám mở miệng.

bề ngoài của Quan Hủ Hành cũng không tính là 1 trong những người quá mức cho phép nghiêm khắc, khuôn mặt kia còn lòi ra sự nho nhã ôn hậu (ôn hoà + hiền hậu) tưởng chừng như chỉ mới bước qua tuổi bốn mươi, chỉ là sự lãnh khốc của y đc thể hiện qua khi y im thin thít mà thôi. Truyện sắc Tựa như hiện tại, Quan Nguyệt gần như có 1 loại cảm giác vô vọng hít thở không thông, hoảng hốt nhớ lại một câu nói mà người trong giới thương nhân thường nhắc tới —— Đừng cùng Quan Hủ Hành đối địch, nếu như không, trước hết hãy chuẩn bị xuất sắc quan tài đi!

Hắn cũng sẽ không còn vì quan hệ huyết thống mà ôm bất kì may mắn nào, tham ô mấy trăm vạn công khoản, hắn đã sớm dồn phiên bản thân vào ngõ cụt không thể nào quay đầu lại được. Cha hắn sẽ giết hắn, nếu có thể…

thời hạn giống như bị đứng lại, ít nhất thời khắc này Quan Nguyệt mong là vậy.

“Con đem công khoản dùng ở đâu?” Nghe được câu hỏi lãnh đạm từ phụ vương mình, Quan Nguyệt thống khổ mà nhăn mi lại, sau đó 1 trận trầm mặc liền khước từ.

Quan Hủ Hành không hỏi nữa, nói: “Ngày mai tạm thời cách chức, công tác kia sẽ giao cho người khác quản lí.”

Không nghĩ tới phụ vương hắn sẽ khoan hồng độ lượng như thế, Quan Nguyệt ngẩng đầu lên kinh ngạc mà nhìn y, Quan Hủ Hành lại lạnh lùng đem tư liệu đẩy sang 1 bên, “Trong vòng một tháng đem công khoản thiếu hụt bổ sung lại, còn ngôn tình cao h nếu không, ta sẽ giao cho cảnh sát.”

Quan Nguyệt sắc mặt lập tức trắng bệch, “Ba…”

“Đi ra ngoài!” Quan Hủ Hành nhắm mắt lại, nhàn nhạt nói.

giải thích chính là từ mà y không muốn nghe nhất, y vừa mới rồi cho Quan Nguyệt thời cơ, là chính hắn từ bỏ.

làm rõ tính tình của thân phụ mình, Quan Nguyệt không có gan nói nữa, bé dại giọng lui ra ngoài. Đi tới cửa lại quay đầu nhìn lại, ánh mắt tạm dừng bên trên gạt tàn đã đầy tàn thuốc.

“Ba, ba đừng hút thuốc nhiều, so với thân thể không tốt.”

Cửa đóng lại, Quan Hủ Hành vẫn như lúc trước không mở mắt, chỉ vỗ nhẹ ngón tay xuống, đèn cảm ứng liền phụt tắt. Bóng tối xâm nhập vào căn phòng, chỉ chừa lại một tia ánh sáng đạm bạc, đó là từ mẩu thuốc lá mà ra, ở giữa hai ngón tay của người chủ lờ đờ cháy lên.

Ài… Trong bóng tối, y khẽ thở dài.

Trong năm đứa con, đứa thứ hai Quan Nguyệt là đứa khiến y an tâm nhất, tuy rằng tính tình có chút nôn nóng nóng nảy, nhưng trên phương diện công tác chưa từng làm ra sai lạc nào, cho nên y đem quyền hành lớn nhất ở công ty giao cho nó, lại không nghĩ tới này lại đá lại cho chính bản thân một luận điểm lớn như thế.

bỏ mặc người nặc danh gửi tư liệu này tới cho y là ai, đó không cần thiết, quan trọng là… Quan Nguyệt đã cô phụ sự tín nhiệm của y!

Xem thêm thể loại Truyện ngôn tình ngược

Tiếng động huyên náo theo cửa sổ bên phía ngoài truyền vào, bất quá lại không truyền tới đc trong thâm tâm người nam nhi. Ánh trăng rọi xuống, ở nửa sườn mặt của y xẹt sang 1 đường trắng bệch.

Đôi mày nhíu lại bên dưới ánh trăng càng đặt biệt rõ ràng, năm tháng tương tự như chạm trổ lên, vô thức để lại các dất vết ở trên khuôn mặt. Có lẽ không thấy rõ, nhưng cũng không tồn tại cách nào bỏ qua, không chỉ có thế mỗi một khi cơn đau kia kéo tới, phần dấu vết đó lại càng chứng tỏ sự tồn tại của nó.

Rốt cuộc, đầu mẩu thuốc lá cũng đã sắp cháy tới cuối ngọn, trước lúc nó đem tới nỗi đau xót bên trên da thịt liền bị người chủ sở hữu của nó dập tắt, ném vào gạt tàn cạnh bên, Quan Hủ Hành nắm bắt thời điểm rất chuẩn, không cần mở mắt, cũng có thể có thể dễ ợt tiêu trừ tai hoạ ngầm.

Bất luận là một cái sai lầm nhỏ dại gì đều hoàn toàn có thể trở thành vết thương chí mạng, đó là câu nói mà ngày đầu tiên khi y bước đi vào giới kinh doanh đã khắc sâu, không mong muốn mấy đứa bé dại của y đều không làm đc chuyện này. Mà y, còn có thể giúp đỡ tụi nó trong bao lâu nữa đây? Người nam nhi lại đốt một điếu thuốc, nhưng lại không tồn tại hút, chỉ nằm phí trong bóng tối im thin thít thưởng thức mùi khói từ điếu thuốc này.

Gió nhẹ đêm hôm đem những bản nhạc du dương từ phía bên dưới lầu từng bước dẫn dắt lên, giai điệu rất thoải mái, nhưng vẫn cảm thấy có chút gì đấy đơn điệu. Phiên bản thân y là nhân vật chính của ngày hôm nay, nhưng lại không có ai tới mời y.

Người trong nhà đều sợ y, tiệc mừng thọ cũng chỉ là vẻ ngoài, làm bạn với y ngoại trừ ánh trăng, chỉ từ lại tấm hình treo tường ở đối diện. Người con gái ở phía trong Hình ảnh tươi cười nữ tính, trong trí nhớ của y, người con gái này là một trong người bà xã rất ôn nhu, cũng khá an tĩnh, đây là vấn đề mà y thỏa mãn nhu cầu nhất của đối phương. Đáng tiếc người phụ nữ chỉ để lại cho y ba đứa con tiếp nối liền đột ngột qua đời, thời gian trôi qua đã quá lâu, lâu đến mức y thậm chí còn không nhớ nổi tên của người phụ nữ này.

Lồng ngực truyền tới cơn đau nho bé dại, Quan Hủ Hành theo bản năng đè lại ngực mình, trải qua mấy tuần ở đầu cuối, cơn đau cũng không thể đau khổ như lúc trước kia. Chắc rằng là y đã thích ứng rồi, cho dù là một trong những người nam nhi có nghị lực bao nhiêu đi nữa, đối diện với nhỏ đau cũng trở nên chùn bước.

Coi thêm list ngôn tình sắc

“Chỉ còn sống chưa tới đc ba tháng, ông không muốn nói cho lũ nhỏ tuổi sao? Chắc hẳn rằng nên nghe một chút cảm nhận của tụi nó.” Ông bạn già kiêm bác sĩ Đỗ Dao đã từng đề xuất qua với y.

Quan Hủ Hành cự tuyệt, cuộc đời y không cần tới người khác chỉ tay năm ngón, cho dù cho là các đứa con có cùng máu mủ với y. Huống chi… Tiểu nhân trong tâm Quan Hủ Hành lại có suy nghĩ rằng, chắc rằng tụi nó đã muốn y sớm biến mất thì có. Cái mà tụi nó chăm lo chính là việc kinh doanh tương tự như Thị Trường chứng khoáng của Quan gia, phần di sản được chia bao nhiêu, chứ so với một người cha luôn luôn áp đặt bọn họ, đó mới chính là người mà họ không cần thiết phải chăm sóc nhất.

“Ông nên cho tụi nhỏ dại nhiều cơ hội để phát huy.”

“Tôi nghĩ đàn nó không tồn tại tài năng đó đâu.”

Người không có năng lực cũng là người không có tư phương pháp để kế thừa gia nghiệp, đây là y học được từ thân phụ mình, và y cũng dùng các thứ này lên con của chính bản thân mình. Y chưa biết bản thân có bao nhiêu nghiêm khắc, nhưng nếu bọn nó ngay cả một cửa ải đều không qua được, vậy căn bản không thể xứng để mang bọn họ Quan!

Tiệc mừng thọ năm mươi được làm rất phô trương, so với bất kì các thời gian trước đều khiến cho y thêm phiền chán. Một nhà anh cả cùng em trai đều tới chúc thọ, lại như có như không mà nhắc nhở y nên cho đám con cháu một chút thời cơ, bị y một hơi phủ nhận. Còn hơn năm đứa nhỏ nhà y, mấy đứa cháu kia lại càng bất tài, y không muốn đem cơ nghiệp mình vất vả chèo lái giao cho đàn vô dụng đó.

Em trai Quan Hủ Kiệt thẳng thắn phất tay bỏ đi, còn cười lạnh châm chọc một đứa con riêng cũng có thể sang chảnh và kiêu sa như vậy. Không sai, y là con riêng, nhưng các gì mà y có được hôm nay đều là do năng lực của bản thân y giành lấy, y hi vọng các đứa nhỏ tuổi của bản thân đều hoàn toàn có thể làm đc điều đó. Nhưng đáng tiếc, y nghĩ là một trong những chuyện, cho dù có 1 ngày như thế đi nữa, y cũng sẽ không nhìn thấy đc.

bên phía ngoài truyền tới tiếng gõ cửa nhè nhẹ, một thanh âm già nua vang lên: “Lão gia, toàn bộ mỗi người đều ở bên ngoài đợi ngài, ngài có muốn xuống ngồi một chút hay không?”

Dám quấy rầy mạch suy tư của y chỉ hoàn toàn có thể là lão quản gia, người này vẫn luôn lân cận y từ thời còn thơ ấu, hiện tại cũng đã trên bảy mươi tuổi. Lão quản gia còn có 1 đứa cháu gọi là La Trình, là một trong những đứa nhỏ rất lanh lợi, bất quá Bên cạnh đó cũng đã lâu rồi y chưa nhìn thấy nó…

Ngón tay đột nhiên truyền tới cảm giác đau nhói, thuốc lá đã cháy tới cuối ngọn, Quan Hủ Hành tất tả đem nó dập tắt, vừa mới rồi nghĩ tới xuất thần, lại quên mất điếu thuốc giữa ngón tay.

“Lão gia?” không tồn tại tiếng replay, lão quản gia lại hô một tiếng.

“Lát nữa ta sẽ xuống.”

Một màn ở bữa cơm tối vừa mới rồi y còn chưa tồn tại quên đâu, Quan Hủ Hành kìm lòng không đc mà nhíu mày.

Đứa con thứ ba là Quan Phong mang đi một đứa bạn đẹp trai tới chúc thọ, còn ở trước mặt mọi cá nhân nắm tay tuyên bố quan hệ của hai người, chuyện này đến quá đột ngột, thật sự khiến cho y rất căm thù. Biết rõ thân thể của chính mình không còn chịu được nóng nảy, nhưng vẫn như cũ không nhịn đc giận dữ.

không hẳn là y giận con của bản thân xuất quỹ, mà là sắc mặt của các tên đang xem kịch vui kia khiến y giận dữ. Quan Phong càng lúc càng khẩn trương, thậm chí còn lòi ra vẻ mặt lo lắng, y cười, kêu người hầu ban đầu dọn cơm, dùng thái độ thong dong để đánh tan bầu không khí áp lực lúc đó. Ở giữa những trường hợp như vậy, y sẽ không còn để cho những người ngoài có cơ hội chế giễu. Giận dữ ra mặt, chỉ có đàn ngu mới đi làm.
Chúc bạn đọc truyện Trọng Sinh Chi Linh khoảng cách tiếp xúc vui vẻ!

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *