Anh sẽ mau bị bạn gái trì độn này làm giận mang lại hộc máu, bất luận bao gồm ám chỉ biệt lập phải làm sao cũng hầu như cấp thiết làm cô hiểu được.

Ra mắt truyện Em trai quá kiêu ngạo

Tác giả: Linh Điểm
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện Em trai quá kiêu ngạo

“Hiên Hiên, đói bị tiêu diệt tôi rồi, hiện nay có món gì ngon chưa a?” tư Đồ Minh Nhan sau khi nhìn theo Nhâm Hạo — gia đình bạn đương nhiệm theo đuổi rời đi, tựa như đầu tàu một đường đánh thẳng về phía trước chạy vội vào ngôi nhà, tất cả không tất cả cỗ dáng thục nữ giới vừa rồi, “Phanh” đạp tung cửa, vừa vào cửa bước đầu là kêu đói.

mọi người nam nhi trẻ tuổi sẽ xem báo trên sô pha ngẩng đầu, bất mãn “hừ” một tiếng, chẳng chú ý cô, cúi đầu tiếp tục xem báo của hắn.

“Ách, bây giờ lại có tác dụng sao thế, ai lại đắc tội có chúng, âm dương quái khí.” Minh Nhan ngẩng đầu chú ý đồng đại dương trong phòng khách, chứ còn chưa tới chín giờ a, chính bản thân mình cũng chưa trở về muộn, này lại làm sao nuốm. Ý thức được mất bên yêu cầu sờ sờ dòng mũi, thì thào tự nói rồi đi hướng nhà bếp. Trong lòng nghĩ: Núi chưa đến chỗ ta, ta đi mang lại chỗ núi, cậu không để ý tới tôi, chúng tôi tự nhà bạn đi tìm là được rồi chứ gì.

dẫu vậy là đem đào cả tía tấc đất của phòng bếp này lên cũng không sắm được chút gì giống như cho vào miệng. Oa phân biệt trước đó chưa lâu còn nhỏ tuổi nhẹ nói bao gồm món ngon để ở trong này, ngay hiện tại thế nào lại mất tăm chưa thấy tung tích rồi.

Khuôn bên bé nhỏ kiều diễm của Minh Nhan suy sụp xuống. Lại lộn trở lại phòng khách, tính lấy khuôn bên lạnh của mình áp vào mông nóng của Minh Hiên, không đúng, là lấy khuôn mặt ấm của mình áp vào mông lạnh của Minh Hiên. Dẫu vậy nghĩ lại cũng chưa đúng, như thế nào lại là bên với chẳng mông, lời này bởi vì ai tạo ra, thực là chưa văn minh.

Cô cười cho vẻ mặt nịnh nọt, tiến hướng sô pha rồi nhích lại gần Minh Hiên, Minh Hiên không phản ứng, cô lại nhích thêm một ít, Minh Hiên sẽ là không phản ứng, chung cuộc cô cuối cùng nhịn không đủ, làm nũng nói. “Hiên Hiên a, cậu ăn uống cơm trắng chiều chưa?”

Minh Hiên ngay cả mí mắt cũng chưa nâng, bên chưa chút biến hóa hướng dẫn. “Ẳn rồi.”

Cô mỉm cười đến càng thêm nịnh nọt, hỏi tiếp. “Vậy cậu nạp năng lượng cái gì a?”

Hắn đổi khác bốn cố, nhấc chân lên bắt chéo cánh, bàng quan nói. “Cháo hải s

Cháo hải sản, cháo hải sản nha, ta thích ăn cháo hải sản nhất, hai mắt Minh Nhan nhất thời hóa thành hai trái tim.

dùng tiếng nói mềm dai cho nỗi có vẻ nặn ra nước. “Vậy phần của tớ đâu? Cậu để nơi nào rồi?”

Minh Hiên sau cuối ngẩng đầu chú ý cô liếc mắt một chiếc, điềm nhiên nói. “Trong bồn cầu.”

“Trong bồn… bể cầu á, tư Đồ Minh Hiên, cậu gắng tuy vậy đem cháo hải sản của tớ đổ vào trong bồn cầu, thật sự là quá lãng phí tổn. Đời nào cậu đắn đo lãng phí đó chính là phạm tội sao? Có lẽ nào lúc nhỏ tuổi chúng tôi không dạy cậu ‘Cày đồng sẽ buổi ban trưa, những giọt mồ hôi thánh thót cũng như mưa ruộng cày, ai ơi bưng bát cơm đầy, dai thơm một hạt cay đắng muôn phần’ sao? Cậu vắt nhưng mà đem cháo hải sản thật ngon của tớ đổ đi. Cậu, cậu, quả thực là……” tư Đồ Minh Nhan vừa nghe thấy cháo hải sản mà lại cô thích nhất bị đổ đi, bật dựng lên cũng như đã đứng trên chảo ấm, từ trên cao chú ý xuống chỉ vào bốn Đồ Minh Hiên, bắt đầu thao thao bất tuyệt giáo huấn.

>> bài viết liên quan phân mục Truyện sắc

Giáo huấn được nửa ngày cô new cảm nhận khát nước, vắt ly nước trái cây bên trên bàn trà của tứ Đồ Minh Hiên uống hai ngụm liền hết nửa ly. Hiện giờ bốn Đồ Minh Hiên new ngẩng đầu nhìn cô liếc mắt một mẫu, không mặn chưa nhạt nói. “Của tôi.”

“Cái gì của cậu?” tư Đồ Minh Nhan bị hai chữ không đâu của hắn làm ngu ngơ.

Minh Hiên bình thường buông tờ báo trong tay, chưa cấp tốc chưa lờ lững giải thích. “Ly nước hoa quả trong tay cô là của tôi, tôi thiết lập trái cây, bên tôi pha nước, cháo hải sản bị đổ đi là chúng tôi tốn tiền download Các nguyên liệu cần có chế biến nạp năng lượng, là chúng tôi tự tay làm, cho nên cũng chính là của tôi, tôi chưa cao hứng cho cô ăn uống, đổ đi cũng là ao ước của mình.”

bốn Đồ Minh Nhan vừa nghe chột dạ chẳng còn ác ôn hăng nữa cơ mà vậy bằng khuôn mặt tươi cười cợt, cười hì hì nói. “Ai nha, Hiên Hiên a, hai bản thân mỗi chúng ta còn nên tính toán ai sở hữu ai sao a! Của cậu ko phải cũng là của tớ sao! Hắc hắc……”

tứ Đồ Minh Hiên một ít cũng không cảm nhận khôi hài, nói một câu cũng như đâm một kim đã nhìn thấy máu (lời nói cũng như đâm một kim vào tổ ấm ta). “Nào gồm nuốm, đồng đội ruột thịt còn phải tính toán rõ ràng! Trừ khi là bà vợ của tôi, còn cô gì?” [BN: câu này sao mụi nge cứ thấy nó nhìu hàm ý nha *hắc hắc*, NV: haizz tất cả điều ai ấy đang hok hiểu a =__=]

bốn Đồ Minh Nhan bĩu môi, nhỏ giọng mắng. “Quỷ nhỏ nhắn hòi, uống nước lạnh, cưới mẫu bà vợ bốn chân.” [NV: chị nói nhá *che miệng cười*]

Minh Hiên xem nhẹ cô, thu báo trong tay lại, làm cho cỗ buộc phải về phòng, cô vừa thấy cầm thì cuống quýt, chạy Nhanh từ đằng sau bám chắc hắn, quán triệt hắn đi, miệng còn không xong xuôi nịnh nọt. “Hiên Hiên a, chị biết em hàng đầu, chị vẫn đói bụng, em có tác dụng chị vài món ăn ngon đã đạt được không? Chớ đi a.”

khung hình bốn Đồ Minh Hiên cứng lại, mặc cô ôm ấp, mặt cau có rõ rệt phản chưng. “Tôi ko phải em trai của chị ý, đừng Hotline tôi là em.”

“Phải, đề nghị, đề xuất, ngài mập mạp nhất, Minh Hiên đại thiếu da có vẻ làm cho tiểu nhân bên tôi chút gì ăn được không?” Minh Nhan biết nghe lời sửa miệng, mấy cậu trai bây chừ đa số Như vậy, bạn thì hạn hẹp cơ mà cứ thích tỏ vẻ ta đây là mọi người phệ nha.

Mấy lũ em cùng học nhưng cô chạm mặt qua cũng như vậy, cũng không muốn gọi thiếu nữ sinh là chị, nói là mất bên chết, cảm thấy không được khốc (lạnh lùng), chẳng nhẽ đầy đủ khốc ca phần lớn không có chị sao? Đây là loại luận điệu kỳ quái gì a.

“Hừ, tôi còn nghĩ cô vẫn uống nước no rồi, chưa buộc phải ăn cơm.” Minh Hiên thấy cô sửa miệng, buông mi đã nhíu chặt ra chế nhạo.

Cô vừa nghe đang nhanh chóng mỉm cười có tác dụng lành. “Sao có thể chứ, hắc hắc, bên tôi thích đặc biệt là ăn uống cơm trắng Hiên Hiên có tác dụng, Hiên Hiên, đi làm chút gì mang lại chúng tôi nạp năng lượng đi, bên tôi ước ao cấp tốc bị tiêu diệt đói đây, vừa rồi ở ăn uống gì đó quá khó nạp năng lượng, bên tôi cũng chưa ăn mấy miếng.” Nói kết thúc bụng còn phối hợp thầm thì kêu hai tiếng.

Hắn không bao gồm hành động gì nhưng thản nhiên nói. “Đói bụng thì tự người làm cho các loại thực phẩm đi, bên tôi chỉ có tác dụng đồ ăn khuya cho nàng dâu của mình thôi.” Nói xong xuôi làm cỗ mong giãy khỏi sự giam chũm của cô ấy đi về phía trước.

Minh Nhan liều bị tiêu diệt chưa buông tay, miệng còn hổn hển rầm rĩ. “Được, được, bên tôi đây lúc này liền phá lệ chút ít làm nàng dâu của cậu đi.” chưa nghĩ tới đang còn cần dùng được, Minh Hiên dừng Bước, xoay mình tiến bếp có tác dụng bữa khuya cho cô.

Minh Nhan may mắn chú ý lòng bàn tay chúng ta, cho rằng ít nhiều người nhà cũng đủ sang trọng, còn nếu không bây giờ phải đói bụng. Lại chú ý thân hình đã bận rộn trong phòng nhà bếp, trong lòng nghĩ, tên nhóc này hôm nay lại trúng mẫu gió gì a! Một tia sáng tự dưng lóe, chẳng lẽ là, chẳng lẽ là tứ xuân, thấy tổ ấm ra xung quanh hẹn hò nhưng mà nó một người thân ở ngôi nhà đề xuất ghen tị sở hữu bạn. Càng nghĩ càng có khả năng, trách không đủ những lần sau khi ra ngoài hẹn hò trở về tên nhóc này những giận dỗi người trong gia đình.

ngày nay lại còn nhắc mang đến vật gì cô vợ, nàng dâu của nó, xem ra chính xác là tứ xuân, ngẫm lại nó cũng không còn nhỏ tuổi, cũng cần Ra mắt đến chúng một bạn nữ. Ra mắt ai thì tốt đây? Ngày mai mang đến trường học lại cẩn thận mua xem! Ân, liền chính thức quyết định Như vậy đi.

Minh Hiên vẫn bận làm cho trong phòng bếp tình cờ lỗ tai cảm nhận ngứa, dường như có người sẽ tính kế sở hữu người. [Tác giả: Ân, đó chính là chị gái bảo vật của ngươi đã tính kế chọn một bạn gái mang đến ngươi đấy, hy vọng sau khi ngươi biết chân tướng đừng tức giận mang lại hộc máu là có lợi rồi a!]
>> đọc thêm phân mục Truyện đam mỹ sủng

Leave a Comment