Cô theo đuổi anh ngày từ khi còn bé xíu, cô công bố rằng nhất định đề nghị làm nàng dâu của anh. Cho đến khi Khủng lại biến đổi anh theo đuổi cô

Trình làng truyện Mãi luôn mặt em

Tác giả: Trầm Mặc
Thể loại: Ngôn tình sủng

Trích đoạn truyện Mãi luôn bên em

Cậu tên Trần Hạo Thiên, tên này là ông nội cậu đặt cho cậu.Năm nay cậu 8 tuổi, người nhà cậu gửi mang đến phạm vi hoạt động nông thôn để sống, nói là nông thôn dẫu vậy nó đã và đang trong công việc thành thị hóa. Thật ra chuyển mang đến đây không có gì không đảm bảo cả. Chỉ cần điều hàng xóm của cậu chính là phái nữ rất phiền toái cũng như ghét bỏ.

Cậu new chuyển đến duy nhất tuần, bắt đầu gặp gỡ nhỏ nhỏ bé đó có một lần, mà lại bao giờ nó cũng nằng nặc bám theo cậu. Cậu cảm thấy biện pháp hành động này khôn xiết bên dày.

hiên giờ cậu đi nạp năng lượng cưới bà dì, chũm mà lại bé nhỏ Tiểu Mãn cũng không tha đến cậu, đòi đi theo bởi được.

Cậu đã phân tích rõ mang đến chúng hiểu rồi, nó chẳng thể đi, chúng không có họ hàng gì. Gắng mà chúng lại lấy lí do” mai sau em đó là cô dâu của anh ý, tất cả gi cơ mà không đi được chứ“. Đau buồn nhất là bà mẹ cậu lai gật đầu cho đi mới sợ. Mang lại nó đi để lúc này, chúng cứ luôn đi theo cậu cũng như lải nhải chưa xong xuôi chạm câu chữ cụ thể là sau đây:

– Anh đẹp anh đẹp mau nói mang đến em biết đi nhưng, mai sau anh cưới ai, anh đẹp à, Mãn Mãn rất thích anh, Mãn Mãn cũng muốn cô dâu của anh ấy đẹp cơ, anh đẹp đừng cưới ai cơ mà cưới Mãnn Mãn đi rồi đơn vị tiệc còn mập hơn thề này.

Cậu trẻ 7 tuổi, khuôn mặt trông cực kì đẹp trai mà lại hiện giờ nó lại nhăn lại, cậu thấy được phần đông thành viên gia đình thông qua cư nhìn cậu, đâm ra nổi giận. Con bé bỏng này, xuyên suốt ngày dính lấy cậu, miệng còn gọi anh đẹp anh đẹp, khó khăn nghe bị tiêu diệt đi được.

Cậu gạt cánh tay của cô trên các bạn mình, căng mắt gằn giọng:

– Trương Tiểu Mãn, mày đừng tất cả nhưng nói nữa được không, tao nghe đau hết cả tai rồi đó. Nhưng m cũng đừng đi theo tao nữa, thành viên gia đình vừa ngốc vừa mập như mày tao đang chưa lấy đâu. Cả ngày bám lấy tao, mày không mệt nhưng lại tao cũng mệt.Mới cả đừng Call tao là anh đẹp. Tao biết tao khôn xiết đẹp trai, có rất nhiều người theo đuổi tuy nhiên cũng không thấy ai theo đuổi dai như mày cả. Bên dày.

Tiểu Mãn nghe chũm mắt ngấn nước, sau đó òa khóc lên.Mọi thành viên gia đình băng qua chuyển vận thấy thanh nữ khóc thì bỏ các bước mang đến dỗ dẫu vậy cũng không thể khiến thanh nữ xong đươc.

giờ đây, một người nhà thiếu nữ trung niên chạy tới. Sẽ là người mẹ của câu- bà Dương.

>> đọc thêm Truyện ngôn tình ngược

Bà Dương chạy tới vẻ bên băn khoăn lo lắng ôm siết lấy Tiểu Mãn:

-Mãn Mãn nhỏ sao ráng, sao lại khóc ầm ĩ nỗ lực bé, nói mang lại cô coi nào, ai ăn hiếp bé.

Cánh tay lớn lao của cô từ từ dơ dáy lên rồi chỉ vào người nhà Hạo Thiên. Cậu thấy cầm cố biết gồm chuyện không hay lùi lại ra sau rồi có được chân chạy ra ngoài:

-con có nhiều bài xích tập lắm, nhỏ về căn nhà trước để làm đây

Bà dương tức giận; thằng quý ông này, bao giờ cũng gây truyện thôi:

-Hạo Thiên, con đứng lại mang lại người mẹ ngay.

Bà Dương định sắm chổi lông chơi dốt chạy theo nhưng lại nhớ ra đây là ăn hỏi của em gái tổ ấm, bà bắt buộc mất mặt. Bà ngồi xuống bế cô lên rồi hôn chụt lên má cô:

Mãn Mãn ngoan, buổi tối ta vẫn bắt nó xang xin lỗi bé, đừng khóc nữa, yên tâm.
19h về tối

– Hạo Thiên, nhỏ gồm đứng lại hay không hả, mau sang xin lỗi Tiểu Mãn cấp tốc, gây chuyện hoàn thành nhưng chưa giải quýêt thì còn được gọi gì là Đấng mày râu quý ông nữa hả

Bà dương núm chổi lông chơi dốt đuổi theo câu, miêng chưa chấm dứt hét lên. Cậu vừa chạy vừa ngoảnh đâu ra sau cũng hét lên:

-con làm cho gì sai chứ cơ mà đi xin lỗi chúng, không đi không đi.

cố gắng là 2 mẹ con cậu đuổi nhau quanh căn nhà……

30 phút sau…..

– bé chịu thua được chưa, sang thì sang, ai sợ ai chứ.

Cậu bị bà mẹ đưa đẩy sang ngôi nhà lân cận.Hax, sao hàng xóm của cậu lại là nữ giới phiền phức này chứ

– xin chào hai Các bạn, bên tôi đưa Hạo Thiên qua đây xin lỗi Tiểu Mãn căn nhà Cả nhà tiện thể mang lại 2 đứa nó vun đắp cảm tình luôn, Anh chị thấy sao.

Bà dương cười cợt chơi đẩy Hạo Thiên lên bên trước.Bố người mẹ cô hùa theo đùa:

>> xem thêm Ngôn tình trọng sinh

-Được ấy, Hạo Thiên, con lên bên trên tầng cơ mà nghịch với nó, nó đã ở trên í. Bà dương, chuyện của trẻ nhỏ thì cứ để cho cái đó nó tự giải quýêt. Bà ra đây để bản thân mỗi chúng ta cộng bàn về đám cưới của 2 đứa nó.

Cậu nghe chũm sợ hãi tới mức run bạn. Mặc dầu cậu biết là gia đình bạn béo chúng ta chỉ sẽ nói đùa thôi nhưng lại……….không thể tưởng tượng được.Cậu lùi lại để chạy trốn tuy nhiên cảm nhận chiếc mở to mắt của chị em, góc nhìn đó nó mong muốn nói: bé mà lại chạy thì đừng trách tại sao nhan sắc của bản thân mình lại chưa cánh mà lại bay.

Cậu ôm lấy bộ mặt đẹp trai của mình, đảo mắt xem xét, ỉu xìu bước lên trên vừa đi vừa tự nhủ: do nhan sắc của bản thân mình, chịu.

Cậu Bước tầng Cách tuyệt vọng lên tầng. Đứng trước cửa phong cô, cậu giống như nghe thấy rõ tiếng hát của cô, lời bài xích hát thì sai, ngay cả nhạc cũng sai nốt, cậu lắc đầu xây dựng bước vào trong.
Chúc Anh chị em đọc truyện vui vẻ!

Leave a Comment