Cô và Anh vẫn hẹn chạm chán nhau vào ngày tháng năm này, tại khu vực này. Nhưng mà là anh không đến. Liệu anh tất cả còn nhớ hẹn ước? Gồm hiểu được cô đang luôn đợi?

Giới thiệu truyện nơi này em đã hóng

Tác giả: Minh Lạc Anh
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện địa điểm này em đang hóng

Mùa hè năm 2016.

-“Mọi mình con về rồi đây ạ!” Dương Minh Anh Tuyền hớn hở sở hữu quả bóng rổ hét Khủng chào cha mẹ.

cơ mà chưa một ai đáp lại cô, chỉ nghe tiếng tranh cãi ầm ĩ…

-“Anh nói đi, cô ta là ai, hả? Nói đến chúng tôi nghe!”

-“ không liên hệ đến cô!” Dương Minh Hạo- tía cô hờ hững chỉ dẫn.

-“Cái gì có tên gọi là chưa hệ trọng cho tôi? Chúng tôi còn tưởng anh đi công tác, nghe mọi người nói cũng nỗ lực tin anh. Nhưng anh lạira ko kể xã bàn giao để cặp bồ hả?”

bà bầu cô hét toáng lên, ném bình đựng hoa về phía Dương Minh Hạo.

-“ như cô đã nhận thức thấy, chúng tôi thật lòng yêu nhau.” Dương Minh Hạo đã không chống chịu nổi.

-“ Yêu nhau? Cầm cố còn tôi? Còn Anh Tuyền” bà mẹ cô- Bùi Ánh Tuyền bổ xuống, ấp ủ tim gào lên.

Cô vẫn nghe nhầm, ai nói là cô đã nghe nhầm đi. Hai tháng nay quả là ba cực kỳ ít khi về nhà, cô hỏi cha thì cha liền mỉm cười bảo:

– “ cha là các bạn làm ăn đương nhiên là hay đi xã chuyển giao và buôn bán rồi. Con ở ngôi nhà chơi mang bà mẹ thật ngoan, đừng làm mẹ đau lòng.”

bố lần nào cũng nhắc nhở cô bắt buộc thương mẹ, bảo bên tôi cảm thấy không được hư làm cho chị em phiền lòng. Ba sao lại giống như là người nhà cha bắt buộc do đó được!? Cô không tin, nhất định là gồm hiểu lầm, cơ mà khi nghe tiếng gào khóc của bà mẹ thì cô chẳng thể nào thuyết phục bạn dạng thân được nữa…

-“Mẹ, người mẹ đừng như vậy… bà mẹ ơi” Cô chưa khóc, nếu cô khóc thì kiên cố bà bầu đang càng đau lòng.

-“Bố, cha giải thích có mẹ đi chứ. Người mẹ bị áp huyết thấp, lỡ cũng như bà bầu chết giả thì sao ạ.”

-“ Mai tôi đã đưa cô quạnh cốc hôn!” ngừng lời Dương Minh Hạo xách cặp và áo khoác bên ngoài Bước bật dậy khỏi cánh cửa chính.

Cô không nhịn được chạy theo ủ ấp tía cô khóc toáng lên:

-“Bố ! Tại sao… tại sao tía lại đối xử sở hữu mẹ cũng như vậy! Chị em bé có gì chưa tốt? Chưa bởi người thân thanh nữ kia? Cha đừng đi, ở lại có nhỏ đi cha. Cha ơi hai tháng này con chưa ăn lẫn bố dở cơm nào cũng chỉ gặp tía gồm hai lần thôi. Cha ở lại nói sở hữu chị em, chẳng phải là sự thật, bà bầu chắc chắn đang tin tía, rồi bản thân mỗi chúng ta cùng ăn uống cơm trắng, đánh cờ rồi đi ngủ. Cha đừng đi… con rất nhớ cha, bố ơi.”

Dương Minh Hạo Ngoài ra kìm nén gì ấy quay lại quan sát Anh Tuyền.

-“Rồi chúng ta vẫn sống cùng với nhau. Tía sẽ về đón nhỏ. Tối ngủ ngon nhé Tuyền!”

Dương Minh Hạo gỡ tay cô đặt chân đến xe lái thẳng ra cổng. Khi cái xe tắt thở dạng, cô bắt gặp chị em cô sẽ chết giấc ở dưới sàn ngôi nhà. Bây giờ nhưng nước mắt của cô bắt đầu chảy lâu năm chạy lại bao phủ lấy chị em.

-“Nhanh bao gồm ai giúp con cháu không? Mẹ cháu bị xỉu rồi. Nhanh hotline xe cấp cho cứu!”

>> tìm hiểu thêm Đam mỹ np

-“ người mẹ tỉnh rồi! Chị em bao gồm ở chỗ nào không khỏe chưa ạ?”

-“Đây là đâu?”

-“ Là cơ sở y tế ạ. Bà mẹ bất tỉnh được 1 ngày rồi.” nhìn đôi môi khô cũng như thấy được tay dính kim tiêm của bà mẹ mà lòng cô đau nhói.

-“Mẹ uống nước đi ạ.” Bùi Ánh Tuyền đỡ lấy ly nước của cô ấy từ từ uống đã từng ngụm.

“Xoạch”

-“Chào cu li nhân, Dương tổng nhờ bên tôi chuyển tính năng này cho phu nhân.”

không nghĩ ngợi gì tôi liền giật phắt chuyển tập tài liệu ném lại đến trợ lí Từ.

-“ chuyển lại mang lại ba tôi, người mẹ chúng tôi chắc chắn không kí!” Dương Minh Anh Tuyền hết năm nay là 17 tuổi hẳn nhiên đủ thông minh để cảm giác trong đó là tập tài liệu gì.

-“ Chuyện này… là ý định của Dương tổng.”

-“ Tuyền chẳng phải phép xin lỗi cậu. Gửi đây mang lại chúng tôi.”

-“Mẹ!”

– “ Trợ lí Từ, cậu về báo mang lại Dương Minh Hạo, bên tôi đang kí” bà mẹ cô cố gắng nói lại với người nhà trợ lí.

-“Vâng thưa phu nhân, chúng tôi về trước!” Trợ lí Từ nhanh chóng Bước rời khỏi buồng.

Giờ của phòng chỉ còn 2 bà mẹ nhỏ cô.

-“ Tuyền, bác mẹ vẫn ly hôn.” bà mẹ cô cố gắng bình tâm nhất nói sở hữu cô.

Năm xưa, khi Bùi Ánh Tuyền và Dương Minh Hạo lấy nhau, hai nhà bạn xa nhau 15 tuổi, năm nay Dương Minh Hạo đã 50 tuổi, còn Bùi Ánh tuyền thì ngay hiện tại chỉ 35 tuổi. Bà mẹ cô gả mang lại bố cô, chào đời cô từ khi còn rất trẻ, cả tuổi thanh xuân chỉ dành trọn đến ông ấy. Hiện nay làm sao chắc là chưa chua xót.

Cô chưa nói được gì chỉ ngóng chị em cô nói tiếp.

-“Tuyền, sau này bé vẫn sống có bố… có thể là với người mẹ new.”

bà mẹ và cha cô bắt đầu điểm bao gồm cả 2 số đông chẳng phải là nhỏ căn nhà sung túc gì. Nhưng bố cô là các bạn tài trí, mặc dù xuất thân bình thường tuy vậy lúc này lại là tổng giám đốc của tập đoàn DT- công ty lớn buôn bán đầy đủ mặt đã khôn xiết cách tân và phát triển lan rộng ra quốc tế. Là người thân thành công, cũng là người bận rộn, đề nghị ông chuyên nghiệp ra không tính xã chuyển giao, liên tục công tác nước quanh đó mấy ngày liền không về nhà. Đặc biệt là hai tháng vừa qua, cô phần đa chỉ chạm chán ông bao gồm hai lần. Một lần là đầu hè, một lần là ngày hôm qua… Thật chưa ngờ…

-“Mẹ, bé chỉ mong sao Các bạn các bạn sống với nhau. Không được sao ạ?” ngỡ như đang lau hết nước mắt cơ mà hiện giờ lại không kìm được mà lại trào ra lại.

-“Tuyền, chị em từ khi lấy cha con,không hề đi làm cho kiếm tiền. Hầu như là dùng tiền ông ấy chăm sóc con. Bà bầu thật sự vô dụng… bà bầu không nuôi nổi nhỏ.”

người mẹ cô ôm siết lấy cô.Một người mẹ, khi nói ra lời vì thế, có tác dụng sao giống như bình thản đến được.

-”Thật xin lỗi là mẹ vô dụng người mẹ cận thận khi mua ỷ lại tía bé cũng như thế”

-“Mẹ đừng đau lòng… còn nếu như không con cũng khá đau lòng. Con đã ngoan, sống mang cha không có tác dụng mẹ đau lòng. Nhỏ đang thường xuyên tới thăm bà mẹ. Nhất định, mẹ cũng cần phải thường xuyên tới thăm con.”
chúc Anh chị em đọc truyện vui vẻ!

>> xem thêm Truyện h+ ẩm ướt

Leave a Comment