A Di Đà Phật
__()__
Tình yêu thương nào có thể sánh bằng với Mẹ? Không có! Nhưng Mẹ cũng không thể nào giúp đỡ cho con được khi cái chết cận kề…

Đã lâu lắm rồi, khi con còn ở cái tuổi thanh niên, con hư hỏng lắm, con xấu xa lắm, con tạo nên vô số tội nghiệp nhưng con nào có biết! Trái lại, lại lấy đó làm tiêu chí tiến thân và mở rộng mối quan hệ, lấy làm hãnh diện!? Rồi cứ thế mà đi, đi mãi, đi mãi… Nhưng! Có một lần (con cũng không biết vì sao nữa) tự nhiên lại khởi lên ý nghĩ “Cứ như thế này mãi thì đôi ba năm nữa mình sẽ ra sao ấy nhỉ?”. Trong đôi ba tiếng trầm ngâm tư lự rồi con cũng có một quyết định (tương đối sáng) là mình phải dừng lại thôi, không thể để cho tình trạng này cứ mãi xuôi dòng như vậy được. Rồi không chút do dự, con đã quyết định giã từ chốn Đô Thành náo nhiệt và đi về hướng Bình Phước nơi rừng thiên núi non hùng vĩ (vì nơi đó có nhà bà con nên có thể tá túc được). Con cứ chạy mãi, chỉ nghe nói ở khu vực đó thôi chứ con cũng chả biết Bình Phước là chỗ mô? Trong cơn hoảng loạn, con đã gọi tên Ngài, Ngài Quán Thế Âm Bồ Tát. Thật vi diệu thay. Con đã đến nơi mà con cần đến và cũng đã gặp được người mà con cần gặp…

Lại nói về Mẹ, trong thời gian này Mẹ con cũng đã một lần nằm mơ. Trong cơ mơ, Mẹ thấy con đang bị một dòng nước lũ cuốn đi thật mãnh liệt và dữ dội, cái chết trong gang tấc, nhưng Mẹ cũng không thể nhảy xuống để cứu con lên được nữa, Mẹ nói: “Mẹ cũng chẳng biết tại sao nữa, trong khi Mẹ rất muốn nhảy xuống cứu con nhưng không được, Mẹ chỉ biết đứng trên bờ nhìn con mà đôi dòng lệ rơi lã chã”. Khi Mẹ giật mình tỉnh giấc thì đôi mắt vẫn còn ướt đẫm…

Qua một thời gian dài như thế (cũng trên 20 năm) và bây giờ con mới bắt đầu học Phật thì mới vỡ lẽ ra rằng trong nhà Phật thường nói “Thân ai nấy lo, nghiệp ai nấy mang, không ai có thể gánh vác dùm cho ai, dẫu cho đó là Cha Mẹ của mình”…

Tại sao Mẹ rất muốn nhảy xuống dòng nước lũ hung hãn ấy để cứu con mình nhưng mà Mẹ không thể nào cất chân lên được mà chỉ đứng nhìn con mình từ từ đi vào cửa tử mà khóc??
“Đơn giản, vì Mẹ không đồng nghiệp với con…”

Qua câu chuyện này con học thêm được một bài học rất lớn. Trong qua lại sinh hoạt hằng ngày giữa các bạn đồng nghiệp, các bạn đồng học thì chớ nên chấp trước quá nhiều, vì nghiệp của mỗi người khác nhau, thiện căn phước đức bất đồng nên suy nghĩ trái chiều cũng là lẽ thường, chớ nên yêu cầu anh phải như thế này, chị thì như thế ấy. Thật không nên chút nào. Đủ duyên nói một vài câu trao đổi cùng nhau học tập, không duyên chớ nên cưỡng cầu gượng ép rồi tự sanh phiền não, không khéo lại còn tạo thêm nghiệp thì nguy to…

“Thân người khó được, Phật Pháp khó nghe”. Nguyện cùng các bạn đồng học phát khởi tín tâm phát nguyện niệm Phật A Di Đà Cầu Sanh Tịnh Độ.
???

source: https://dahek.net

Nghe thêm ca khúc Nhạc Thiền: https://dahek.net/category/nhac-thien

One Reply to “Xin Thường Niệm A Di Đà Phật Cầu Sanh Tịnh Độ. ???”

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *